Thứ Năm, 11 tháng 6, 2020

Review sách hay Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Lê Xuân Thắng     00:08    
Trong cuộc đời, mỗi người chúng ta sẽ phải trải qua rất nhiều giai đoạn khác nhau: thuở ấu thơ, khi thiếu thời, lúc trưởng thành…. Nhưng có lẽ cái thời niên thiếu là cái thời tươi đẹp nhất, đáng nhớ nhất. Nó không có sự ngây ngô của thời thơ ấu cũng chưa có sự già dặn chín chắn của tuổi trưởng thành. Và rất nhiều năm sau, khi nhìn lại đoạn kí ức đó, bất giác mỉm cười và tự nói với chính mình: “Không ngờ ngày xưa mình lại ngây ngô, dại khờ đến thế”.
Với một cô gái ngày ngày đắm mình trong các con chữ tôi đã sớm tìm thấy bóng dáng mình qua tấm gương phản chiếu – La Kỳ Kỳ – nhân vật chính trong tác phẩm “Thời niên thiếu không thể quay lại ấy” của tác giả Đồng Hoa. Chính vì vậy tôi quyết định viết bài review sách hay nên đọc này.

REVIEW SÁCH THỜI NIÊN THIẾU KHÔNG THỂ QUAY LẠI ẤY

La Kỳ Kỳ là một cô gái dễ bị tổn thương, luôn có cảm giác cô đơn nhưng cô cũng rất lạc quan, luôn nhìn về phía trước để không ai có thể xem thường cô, để người con trai cô thầm thích – Trương Tuấn chú ý đến cô hơn. Cô cũng là người rất lí trí, sống có nguyên tắc, cô không bị những cám dỗ ngoài kia dụ dỗ: “Trên đời này, người khác có thể ruồng bỏ hứa hẹn với mình, chẳng lẽ ngay cả mình cũng muốn buồn bỏ bản thân hay sao?”.
Cô cũng là một người theo chủ nghĩa cá nhân: dù cho tất cả mọi người đều ghét bỏ bộ đồng phục thì cô vẫn mặc nó, đi đi lại lại trước mọi người. Cô hiện lên với dáng vẻ quật cường, lầm lì, khó gần…. Nhưng chỉ có cô mới biết, cô làm như vậy mà đề che giấu đi sự yếu đuối, tự ti, rụt rè của chính mình – đó cũng là chiếc mặt nạ để cô bảo vệ mình khỏi những tổn thương.
Review Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Lúc nhỏ, Kỳ Kỳ sống với ông ngoại. Sau đó cô được bố mẹ đón về. Ở nhà, cô như một người thừa thãi bởi dường như trong mắt bố mẹ chỉ có em gái cô. Cô rất yêu quý ông ngoại, và trân trọng khoảng thời gian được sống cùng ông, khoảng thời gian đó cô thực sự đã là một cô “công chúa nhỏ”.

Mối tình đầu Trương Tuấn

Thời học sinh, ai cũng mang trong mình một dáng hình nào đó, Kỳ kỳ cũng vậy. Trương Tuấn là mối tình đầu của cô. Là người mà cô thầm thích. Trương Tuấn là con út trong một gia đình giàu có nhưng không hạnh phúc và có tư tưởng trọng nam khinh nữ. Trên anh có hai chị gái – họ luôn nhìn anh bằng ánh mắt không mấy thiện cảm. Có lẽ điều này đã ảnh hưởng tới tính cách con người anh , anh và Kỳ Kỳ như người cùng một thế giới. Tuy nhiên anh không tĩnh lặng, cô đơn như Kỳ Kỳ mà luôn bày trò quậy phá, kết bạn bốn phương để xua đi cảm giác cô đơn. Trong mắt người khác , anh có thể là một người xấu xa nhưng anh vẫn luôn dịu dàng quan tâm Kỳ Kỳ.
Hình ảnh Trương Tuấn nắm tay Kỳ Kỳ chạy trong cơn mưa đá , để Kỳ Kỳ chạy vào lớp trước mình để cô ấy không bị phạt nặng , hứa rằng sẽ bảo vệ cô ấy …. Đã in đậm trong tâm trí tôi.
Trương Tuấn luôn tìm cách trêu chọc Kỳ Kỳ để cô ấy chú ý đến anh, anh luôn âm thầm dõi theo bảo vệ Kỳ Kỳ trên đường đi học về. Cấp 3, anh tỏ tình với Kỳ Kỳ, hai người họ yêu nhau và có những khoảnh khắc vui vẻ bên nhau. Nhưng điều gì đến cũng phải đến, sự tự ti đã đẩy họ ra xa nhau…

Người bạn đặc biệt Hứa Tiểu Ba

Nhân vật có ảnh hưởng với Kỳ Kỳ là Hứa Tiểu Ba. Anh là một người điềm tĩnh, luôn yêu thương Kỳ Kỳ. Anh còn như một người bạn hơn tuổi của cô, ở bên cô những lúc cô cô đơn, yếu lòng nhất, đó là khi cô mất đi người mình yêu thương nhất – ông ngoại hay lúc cô mất đi người bạn thân nhất Cát Hiểu Phi. Tấm lưng, bờ vai anh luôn là chỗ dựa vững chắc. Anh cũng nhận ra cô cũng là 1 viên ngọc sáng. Anh sợ bản thân mình sẽ là trở ngại với cô nên anh đã quyết định tuyệt giao với cô, cắt đứt mọi mối quan hệ với cô.
Liệu Hứa Tiểu Ba có hối hận với quyết định này của mình hay không? Có thể là có. Kỳ Kỳ giống như một bản sao của anh vậy. Anh nhận ra không phải anh chăm sóc cho Kỳ Kỳ mà là Kỳ Kỳ đang chăm sóc cho anh, để anh không bị nhuốm bẩn. Không bị sa lầy vào thế giới của bóng tối.
Mười năm sau, họ những người thiếu niên đó đã trở thành những con người trưởng thành. Đồng Hoa đã cho họ gặp lại nhau trên dòng sông họ từng gắn bó thời ấu thơ. Liệu ai sẽ là người bước ra gặp Kỳ Kỳ trước? Liệu Kỳ Kỳ sẽ chọn ở bên ai?

Lời kết


Với tư cách là một độc giả , tôi thấy đây là một tác phẩm về thanh xuân vườn trường đáng đọc nhất. Khi bạn đọc quyển sách Thời niên thiếu không thể quay lại ấy, bạn sẽ như được du hành về quá khứ, tìm lại những kí ức thuở thiếu thời, tìm lại chính mình trong cuộc sống bộn bề tấp nập….. Hãy đọc để cảm nhận nhé!!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2020

Tướng quân và CEO – Thuật quản trị từ góc nhìn lịch sử

Lê Xuân Thắng     00:24    

Đồng sáng tác bởi John Prevas – một nhà sử học và Steve Forbes – một doanh nhân đầy kinh nghiệm, chủ tịch của Forbes Media, “Tướng quân và CEO” là tác phẩm mang sự pha trộn hài hòa kỳ lạ giữa xưa và nay, giữa hai lĩnh vực lịch sử và kinh tế. Cuốn sách đã đem đến một cái nhìn độc đáo về chiến lược kinh doanh và thuật lãnh đạo từ những đế chế cổ đại, giúp độc giả có thêm nhiều bài học lý thú và bổ ích. 

Dù bạn đang là người đứng đầu một công ty hay chỉ đơn thuần là một “mọt sách” muốn học thêm kiến thức chứ chẳng có mong muốn “cai trị” một đế chế vĩ đại nào, quyển sách với những câu chuyện lịch sử và kinh doanh khách quan, thú vị cùng với ngôn từ không quá chuyên môn này cũng vừa vặn phù hợp với mong muốn của bạn.
tuong quan va ceo reviewsach.net

Học kinh doanh từ lịch sử, tại sao không?

Hai phạm trù này thoạt nghe thì chẳng liên quan gì mấy, trong khi lịch sử có xu hướng thiên về nghiên cứu và tìm tòi kiến thức, thì kinh doanh lại là một lĩnh vực mà kinh nghiệm thực tế đóng vai trò chính yếu.
Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, kinh doanh, ngoài những hoạt động thực nghiệm như sản xuất, bán hàng, khảo sát thị trường, còn là tầm nhìn, chiến lược quản trị và thuật đối nhân xử thế. Những yếu tố này cũng đóng vai trò quan trọng không hề thua kém kỹ năng thực tế chút nào. Và ngạc nhiên chưa, lịch sử chính là một trong những tư liệu tham khảo tốt nhất cho những bài học về thuật lãnh đạo này.
Chắc là độc giả cũng đã biết rằng, một phần lớn của lịch sử là những cuộc chiến. Giới kinh doanh, thật trùng hợp, cũng không hề thiếu những cuộc cạnh tranh khốc liệt như thế.
Vậy thuật cai trị đất nước và công cuộc bành trướng những đế chế cổ đại của các vị vua và tướng lĩnh nổi tiếng ấy, có tương tự những gì mà các CEO hiện nay đang làm để giữ vững cơ ngơi của mình không?
Thật vậy, ở “Tướng quân và CEO”, bạn sẽ thấy phong cách lãnh đạo của từng nhân vật lịch sử đề cập đến trong sách đều được phản ánh chính xác trong chiến lược của rất nhiều nhà quản trị đứng đầu những công ty hàng đầu trong thời hiện đại, dù giữa họ là khoảng cách hàng chục thập kỷ.
Chẳng hạn, lãnh đạo kiểu Alexander Đại đế – tự phụ, liều lĩnh, chinh phục những miền đất lạ không ngừng nghỉ, trở thành chủ nhân của nửa phía đông thế giới cổ đại – chính là kiểu CEO liên tục thâu tóm hàng trăm công ty công ty lớn nhỏ trên thương trường nhưng lại trở thành tù binh cho cái tôi của mình, như Dennis Kozlowski.
Lãnh đạo kiểu Cyrus Đại đế – khoan dung với những khác biệt văn hóa – được thể hiện qua phong cách của những Giám đốc điều hành luôn hướng đến sự hòa hợp trong đế chế của mình, như Jack Welch và John Chambers.
Hay lãnh đạo kiểu Hannibal – sáng tạo và dám thách thức cả đế chế La Mã – chính là chiến lược của Sergey Bin và Larry Page, những người đã can đảm đem Google còn non trẻ ra cạnh tranh với Yahoo và Microsoft – những người khổng lồ đương thời.
Dù là thời xưa hay thời nay, những tính cách và kiểu cai trị này đều dẫn đến kết quả gần như giống hệt nhau. Vậy nên, nếu có ý định theo đuổi một hình tượng lãnh đạo nào, bạn hoàn toàn có thể tham khảo câu chuyện về nhân vật lịch sử liên quan để biết được ưu và nhược điểm của nó; phản ứng khả dĩ của mọi người xung quanh đối với hành vi và quyết định mà hình mẫu này đưa ra; những sai lầm mà người mang kiểu lãnh đạo này có nguy cơ mắc phải, gây nên kết cục thảm khốc, cũng như nhiều bài học hữu ích khác.

Kết cấu nội dung: dễ hiểu, hợp lý và rõ ràng

Chỉ nhìn vào tên tác giả và tác phẩm, không khó để thấy rằng “Tướng quân và CEO” là một kho tàng đồ sộ về cả hai lĩnh vực kinh doanh và lịch sử.
Tuy nhiên, kho tàng khổng lồ đó không khiến độc giả choáng ngợp chút nào. Những kiến thức trong sách, dù rất phong phú, đều được hai chuyên gia trình bày và sắp xếp cực kỳ khoa học và rõ ràng.
Sáu nhân vật lịch sử được chia thành sáu chương riêng biệt, sao cho mỗi chương đều bàn luận về một phong cách lãnh đạo khác nhau, giúp độc giả nắm rõ từng hình mẫu quản trị và không bị lẫn lộn giữa người này với người khác. Trong mỗi phần thảo luận lịch sử, John Prevas đều rút ra nhận xét về ưu và nhược điểm, những yếu tố dẫn đến thành công hay thất bại của từng chiến lược lãnh đạo. Ngay sau đó, Steve Forbes sẽ dẫn chứng câu chuyện kinh doanh của những CEO có tính cách và phẩm chất tương tự, chỉ ra những điểm tương đồng trong sự nghiệp của họ và những vị vua hay tướng lĩnh cổ đại, từ đó củng cố lại những bài học của Prevas trong phần trước.
Sự kết hợp nhịp nhàng giữa hai tác giả đã tạo ra một kết cấu vô cùng dễ đọc, dễ hiểu. Người đọc hoàn toàn dễ dàng theo dõi, phân loại và ghi chú lại những điểm chính của từng chương sách để tổng hợp kinh nghiệm cho bản thân mình.

Gợi ý về phong cách lãnh đạo cá nhân: Dẫn đầu theo cách riêng của bạn

Cuốn sách được xem là một trong những tài liệu nhập môn quản trị cung cấp nền tảng căn bản để bất kỳ ai đã, đang hoặc sẽ làm người dẫn đầu trong tương lai, với nhiều cá tính khác biệt, chiêm nghiệm lại, tìm ra hướng đi phù hợp cho bản thân và dẫn đầu theo cách của riêng mình.
Sáu chương trong sách thuật lại phong cách lãnh đạo của sáu danh nhân nổi bật trong thế giới cổ đại: Cyrus Đại đế xứ Ba Tư; Xenophon ở Athens, Hy Lạp; Alexander Đại đế xứ Macedonia; Hannibal xứ Carthage (thuộc Bắc Phi), Julius Caesar và Augustus – Hoàng đế của đế chế La Mã. Mỗi người trong số những vị lãnh đạo ấy lại trải qua hoàn cảnh lịch sử khác nhau và mang nét cá tính riêng biệt: có liều lĩnh và luôn hừng hực khí thế chinh phục, có kiên định, tập trung vào quản lý đế chế hơn là chiến đấu, có hòa hợp khoan dung, có sáng tạo đổi mới.
Và đặc biệt, không hề thiếu những người đứng đầu có vị thế và tính cách chẳng hề giống với người lãnh đạo kiểu mẫu trong mắt thế giới, điển hình như Xenophon – một học giả Athens chẳng hề biết đến cung kiếm – bất đắc dĩ phải đứng ra đảm trách cả đội quân Sparta nổi tiếng thiện chiến. Không phải bằng quyền lực hay khí chất mạnh mẽ, như người ta thường cho là tố chất lãnh đạo, mà bằng sự ôn hòa đồng thuận, ông đã thành công dẫn dắt cả binh đoàn thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo.

Đây là một minh chứng cho sự thật rằng: chẳng nhất thiết phải có cá tính thế này thế kia để trở thành một người dẫn đầu xuất chúng. Bạn hoàn toàn có thể là chính mình. Vậy nên, dù cứng rắn hay mềm mỏng, sôi nổi hay trầm lặng, thích cạnh tranh hay thích sự hòa hợp, chỉ cần biết học hỏi những yếu tố cần thiết để phát huy ưu điểm, loại bỏ nhược điểm, bạn hoàn toàn có thể lãnh đạo tốt nhất theo phong cách riêng của mình.

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

Review sách: Cô gái đến từ hôm qua - Nguyễn Nhật Ánh

Lê Xuân Thắng     21:35    
Nhắc đến nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, là chúng ta nhớ ngay đến những tác phẩm viết tuổi học trò đã làm nên tên tuổi của ông như Kính Vạn Hoa, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh… và đặc biệt nhất là cuốn sách Cô gái đến từ hôm qua được độc giả yêu mến và tìm đọc rất nhiều.
Ngay bây giờ, hãy cùng mình làm một bài review về cuốn sách Cô gái đến từ hôm qua của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh qua bài dưới đây.
Nội dung của tác phẩm Cô gái đến từ hôm qua nói về một mối tình hồn nhiên, trong sáng của cậu học sinh cấp ba tên Anh Thư và cô bạn Tiểu Ly. Câu chuyện bắt đầu kể từ khi gia đình Thư chuyển nhà đến ở ngay bên cạnh nhà của cô bé Tiểu Ly. Trong một lần khoảnh khắc tình cờ gặp nhau giữa Thư và Tiểu Ly, cả hai cùng làm quen và chơi với nhau, dần dần họ trở thành những người bạn vô cùng thân thiết. Thế nhưng, mối quan hệ này chưa được kéo dài bao lâu thì gia đình Tiểu Ly phải chuyển nhà đến sống ở một nơi khác. Đây chính là một ký ức đẹp đẽ của Thư khi nhớ lại khoảng thời gian đó, tác giả đã đưa người đọc trải qua những câu chuyện của quá khứ và hiện tại được đan xuyên với nhau xuyên suốt cuốn sách này. Vẫn là lời văn vô cùng quen thuộc của Nguyễn Nhật Ánh, rất gần gũi, đơn giản và nhẹ nhàng, giúp cho người đọc tiếp nhận với từng ngôn từ dễ đọc dễ hiểu, tạo cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng và dễ cuốn theo từng chi tiết của câu chuyện này.
Những kỷ niệm chợt về với Thư khi nhớ về cô bạn Tiểu Ly năm nào, có một trích đoạn như sau:
“…Có lần, đang mải mê chép bài, cùi tay Tiểu Li vô tình chạm phải tay tôi. Tôi “hứ” một tiếng và vội vã rụt tay lại, y như chạm phải lửa. Tiểu Li không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ chép bài. Tôi rất muốn nhìn nó một cái để xem vẻ mặt nó như thế nào nhưng tôi kềm lại được. Khi ra về, thấy Tiểu Li đi thơ thẩn một mình, lòng tôi bỗng nao nao. Nhưng tôi nhất định không chịu làm lành, ai bảo nó đòi nghỉ chơi với tôi chi! Tôi chạy qua mặt Tiểu Li, vừa chạy vừa hát “là lá la” ra cái điều được nghỉ chơi với nó tôi rất vui...”
Qua trở lại với nội dung cuốn sách này,  nhân vật Thư khi còn nhỏ, cậu luôn là người đầu têu bày ra những trò nghịch ngợm và quậy phá, trong khi Tiểu Ly chỉ biết tuân lệnh và làm lời của Thư. Thế nhưng chỉ 10 năm sau, anh chàng Thư phá phách nay lại trở thành một chân sai vặt chuyên đi mua đồ ăn vặt và làm chuyện lặt vặt giúp tụi con gái trong lớp. Điều này làm anh chàng “đau khổ” nhận ra rằng "Con gái càng lớn càng khôn, con trai càng lớn càng ngu". Suy nghĩ này của Thư nghe có vẻ hơi buồn cười, nhưng nó cho thấy sự thay đổi từ trong cách suy nghĩ của những cô cậu học sinh mới lớn đang bước vào độ tuổi dậy thì.
Có lẽ sự biến mất vội vàng của Tiểu Ly cũng làm cho Thư phải thay đổi tính cách rất nhiều, trong tác phẩm có trích đoạn như sau:
“...Nhưng Tiểu Ly sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Đó là sự thật buồn bã nhất mà tôi được biết từ trước đến nay. Nó chẳng thèm ở cạnh tôi trong những trận đánh nhau sắp tới. Nó mặc tôi chiến đấu đơn độc giữa cuộc đời. Nó chẳng thèm cho tôi chấm chung lọ mực. Nó chẳng thèm giữ dép giùm tôi trong những giờ ra chơi. Nó chẳng thèm ốm cho tôi chép bài giùm nó. Và nhất là tôi sẽ chẳng có ai để cùng đợi mùa hè...”
Còn quay trở lại với hiện tại, giờ đây Thư đã thêm một cô bạn thân mới tên là Việt An, mặc dù vậy, trong suy nghĩ của Thư vẫn luôn còn chứa đựng những kí ức đẹp về Tiểu Ly, đó là những dòng kỷ niệm của tuổi thơ mà đến giờ khó mà phai nhạt trong lòng của Thư. Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo sắp xếp giữa hiện tại và quá khứ làm cho nhân vật Thư và chính những người đọc cảm thấy bối rối, khó lòng để lựa chọn lấy hiện tại hay quá khứ, bởi cô bạn Tiểu Ly năm nào và cô bạn Việt An ở hiện tại đều là người bạn không thể thiếu của Thư. Càng đọc, càng cho thấy sự ra đi vội vàng và nhanh chóng của Tiểu Ly đã làm cho Thư tiếc nuối và nhớ nhung đến dường nào.
Thế nhưng, chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng đã từng một lần tin vào duyên số, có những người chúng ta chỉ gặp mặt có đôi lần nhưng đã đủ để làm ấn tượng về nhau mãi về sau, cho đến khi một thời điểm trong tương lai, chúng ta lại gặp nhau một cách thật tình cờ và không ngờ tới. Trong trường hợp này, cô bạn Tiểu Ly đã chuyển nhà ra đi mà không một lời chào hỏi đầy đủ, thời gian trôi qua cũng đã quá lâu để Thư có thể nhớ đến khuôn mặt, tên tuổi đầy đủ của Tiểu Ly. Thế nhưng, duyên số đến nhanh hơn Thư nghĩ, chỉ trong một lần đó, bao nhiêu ký ức tuổi thơ được ùa về hết, cùng với đó là những sự thật đã được hé lộ  ra, cậu tìm lại được người bạn ấu thơ của mình đó là Tiểu Ly - cô gái đó cũng chính là cô bạn Việt An của hiện tại, chúng ta có thể tin rằng đó là duyên số đã giúp cho Thư tìm lại được cô bạn xưa kia của mình, cô gái đến từ hôm qua...
“Trong một thoáng tôi lặng người đi và cảm thấy thời gian như ngừng lại, những tia nắng thôi nhảy múa, những làn gió thôi đuổi bắt nhau trên tầng cây và dãy ráng đỏ phía chân trời thôi bốc cháy, chúng như lịm đi, nhạt dần và bỗng chốc ngả sang màu tím thẫm, lặng lẽ và huyễn hoặc như một bức thủy họa giấu đằng sau nó những điều không thể giãi bày.”
Một cái kết đẹp cho một tác phẩm dành cho lứa tuổi học trò đầy hồn nhiên và trong sáng. Đây rõ ràng là một trong những cuốn sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh được người đánh giá cao bởi cốt truyện tuy đơn giản, dễ hiểu cùng với cái kết dễ thương nhưng đem đến một sự vừa vặn và hài lòng dành cho người đọc, có lẽ thế là quá đủ rồi.
Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vẫn cho thấy cái chất riêng của mình qua từng câu từng chữ trong tác phẩm này, vẫn là những lời văn nhẹ nhàng, gần gũi, giản dị, không đao to búa lớn… mà những độc giả trung thành chỉ cần đọc qua một vài từ là có thể biết được ngay.
Ngoài ra, cuốn sách Cô gái đến từ hôm qua của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh còn chứa đựng những bài học cũng rất sâu sắc và giá trị về mặt tinh thần. Mỗi cuốn sách của ông đều mang hơi thở gần gũi, nhẹ nhàng, giúp độc giả luôn cảm thấy sự bình yên, thoải mái trong tâm hồn và con người của mình.
Chính người đọc khi đọc cuốn sách này đâu đó cũng sẽ tự thấy bản mình ở trong đó, được sống lại với những ký ức đẹp đẽ của tuổi học trò, những mối tình hồn nhiên ngô nghê của tuổi mới lớn chắc hẳn sẽ chạm đến trái tim của rất nhiều người đọc trưởng thành. Đó là những cảm xúc chân thật và tự nhiên mà chúng ta sẽ rất khó có được, nhất là trong một xã hội đang ngày càng phát triển và hiện đại như ngày nay, làm cho mỗi người ít nhiều dần trở nên vô cảm và thiếu thốn cảm xúc. Vì vậy, những bộ sách nói chung và cuốn Cô gái đến từ hôm qua này nói riêng, sẽ là một sự lựa chọn đúng đắn cho mọi người, trong việc tìm lại cảm xúc nhẹ nhàng, giản dị mà bản thân mình đã lãng quên từ lâu.

Cuốn sách Cô gái đến từ hôm qua của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh với nội dung giản dị, dễ hiểu cùng với những tình tiết vui vẻ, dí dỏm cùng với một cái kết có hậu sẽ đem lại cảm giác vui vẻ và gần gũi cho các độc giả. Cuốn sách đã cho người đọc quay trở lại một thời học sinh vô tư với rất nhiều kỷ niệm đẹp về mối tình trong sáng của tuổi học trò, đó cũng chính là lý do cuốn sách này nhận được sự đón nhận và ủng hộ nhiệt tình của nhiều thế hệ bạn đọc.

Review sách Kỹ Năng Mềm Dành Cho Nhà Quản Lý

Lê Xuân Thắng     21:22    
Xin mạn phép được hỏi một câu: “Từ nhỏ tới giờ các bạn đã bao giờ được làm tổ trưởng, làm lớp trưởng hay những vị trí quan trọng khác trong lớp chưa?”, nếu câu trả lời là Chưa, thì bạn cảm thấy sao với những người làm các chức vụ đó trong lớp cũ của bạn? Một chút không hài lòng, một chút bức bối vì họ không hiểu bạn đang muốn gì, hay là họ đưa ra những yêu cầu không rõ ràng cho bạn hay chăng? Còn nếu bạn đã từng làm qua các chức vụ này thì hẳn bạn đã hiểu những áp lực khủng khiếp mà nó mang lại. Trên thế giới hiện tại có khoảng 160 triệu quản lý, trong số đó có thể có những quản lý đại tài, nhưng số còn lại thì sao? Lãnh đạo là một kỹ năng, là một nghề ai cũng phải học, vậy nên Jaime Roca và Sari Wilde đã cho ra đời tác phẩm “Kỹ năng mềm dành cho nhà quản lý” với mục tiêu cải thiện hiệu quả, hiệu suất cho các nhà quản lý hiện nay.
[Review Sách]

Bạn nhận được gì từ cuốn sách này?

Ở cuốn sách này, tác giả sẽ có 1 list các câu hỏi để các bạn tự kiểm tra xem mình là kiểu người quản lý nào (Theo tác giả thì có 4 kiểu nhà quản lí), từ đó sẽ dễ dàng hơn để thay đổi chiến thuật cho bản thân và đội nhóm của chính bạn. Kèm theo đó là  ca kỹ năng mềm quan trọng dành cho nhà quản lý bao được tác giả nêu ra cụ thể trong cuốn sách.

Cuốn sách này dành cho ai?

Ngay từ mở đầu mình đã nêu ra: Lãnh đạo là một nghề mà ai cũng phải học! Nói một cách dễ hiểu hơn, kỹ năng gây ảnh hưởng chính là kỹ năng lãnh đạo. Kỹ năng lãnh đạo cũng bình thường như là kỹ năng giao tiếp, kỹ năng thích nghi, do vậy nên chúng ta không nên hiểu to tát lên làm gì, và nếu như có ý thức trau dồi thì rất dễ để sở hữu được nói, vậy nên có thể nói cuốn sách này dành cho mọi người!

Tác giả là ai?

Tác giả của quyển sách này gồm 2 người. Thứ nhất là Jaime Roca, người có hơn 20 năm kinh nghiệm với tư cách là một nhà kinh doanh và lãnh đạo tư tưởng cho top 500 công ty lớn nhất Hoa Kỳ, các nhà điều hành cấp cao và các nhà đầu tư đạt được những kết quả đặc biệt. Ông tốt nghiệp bằng Kinh tế Quốc tế tại Đại học Johns Hopkins và bằng MBA của Đại học Duke. Người thứ 2 là Sari Wilde, là Phó chủ tịch nhân sự tại Gartner, chuyên quản lý các đội nhóm toàn cầu tập trung vào việc tạo ra các nghiên cứu và sản phẩm để cải thiện kết quả vốn nhân lực. Cô đã nghiên cứu các tổ chức trong hơn 15 năm, tư vấn cho các giám đốc điều hành tại hàng trăm công ty đứng đầu Hoa Kỳ về thực hành quản lý tài năng và lãnh đạo của họ.

Làm một nhà quản lý có khó không?

Làm một người quản lý thì bạn sẽ luôn phải đối mặt với nhiều thách thức, phải cáng đáng nhiều trách nhiệm nặng nề, những trách nhiệm đó có thể kể tới như: gắn kết nhân viên mới, tuyển dụng nhân viên mới, truyền đạt công việc,… Như vậy có nghĩa là những người làm quản lý sẽ là những con người bận rộn, thường xuyên bị cuốn vào những cuộc họp hơn so với những người đồng trang lứa với họ. Không những thế, tác giả của cuốn sách còn đưa ra 3 thay đổi của thời đại khiến cho công việc này càng trở nên “khó nuốt” hơn, cụ thể như sau:
    +) Thứ nhất: Những chuyển dịch trong nền kinh tế vĩ mô khí công việc quản lý ngày càng khó khăn hơn.
    +) Thứ hai: Công việc ngày càng phụ thuộc lẫn nhau.
    +) Thứ ba: Công việc ngày càng khó dự đoán.
Vậy, hệ quả của những thay đổi này là nhà quản lý giờ đây phải gánh thêm nhiều trách nhiệm phức tạp hơn, vậy nên câu trả lời cuối cùng cho câu hỏi đặt ra là: “Làm một nhà quản lý không hề dễ!”
[Review Sách]

Bạn là kiểu nhà quản lý nào?

Người xưa có câu: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, bởi vậy nên hiểu rõ bản thân mình có lẽ là điều quan trọng nhất. Và để hiểu rõ mình là nhà quản lý kiểu nào, tác giả đã tổng quát hóa và đưa ra 4 kiểu nhà quản lý phổ biến để giúp bạn nhận biết bản thân mình rõ hơn, cụ thể như sau:
    +) Nhà quản lý kiểu Giáo viên: Kiểu nhà quản lý phát triển nhân viên thông qua kiến thức và kinh nghiệm của cá nhân, đưa ra phản hồi mang tính chất khuyên răn và chi phối sự phát triển của nhân viên.
    +) Nhà quản lý kiểu 24/7: Kiểu nhà quản lý thường xuyên, liên tục đưa ra hướng dẫn, “lèo lái” sự phát triển của nhân viên và đưa ra phản hồi về một tập kỹ năng rộng lớn.
    +) Nhà quản lý kiểu NGƯỜI KẾT NỐI: Kiểu nhà quản lý giới thiệu nhân viên với người khác trong hoạt động đào tạo và phát triển, tạo ra được không khí làm việc nhóm tích cực trong khi vẫn đưa ra phản hồi trọng tâm cho nhân viên.
    +) Nhà quản lý kiểu Người cổ vũ: Kiểu nhà quản lý áp dụng phương pháp “Không can dự”, họ đưa ra những phản hồi tích cực có tính khích lệ tinh thần và để nhân viên tự quyết định sự phát triển của bản thân.
Có lẽ các bạn sẽ thắc mắc rằng tại sao mình lại viết in hoa chữ người kết nối, không phải do mình viết sai chính tả, mà đây là gợi ý rằng chúng ta nên trở thành một người quản lý theo xu hướng này! Theo dữ liệu thống kê của tác giả đã đưa ra, tính theo hiệu suất làm việc thì Nhà quản lý kiểu NGƯỜI KẾT NỐI tăng tới 26% hiệu quả công việc, kế theo đó là nhà quản lý kiểu Người cổ vũ tăng 9%, kiểu Giáo viên tăng 7%, và cuối cùng và cũng có lẽ là thảm hại nhất, đó là nhà quản lý kiểu 24/7 gây sụt giảm hiệu suất tới 8%, thật khó tin phải không nào?
Nhưng còn 1 điều khác khó tin hơn cả những con số ở trên nữa, đó là việc: Đa số các nhà quản lý hiện nay đều thuộc kiểu người Quản lý 24/7, hoặc là đang hướng tới để trở thành kiểu người quản lý này!

Lý do gì khiến kiểu Nhà quản lý 24/7 trở thành “bại tướng” trong 4 kiểu nhà quản lý?

Trên thực tế, khi nhà quản lý 27/4 trung thành tuyệt đối với phương pháp của mình, họ chỉ làm giảm hiệu suất lên tới 8%. Nói cách khác, nhà quản lý 24/7 thường đưa ra quá nhiều phản hồi so với mức người ta có thể “nhai được”. Có khi họ đưa ra những lời khuyên chẳng liên quan gì tới vấn đề mà cấp dưới gặp phải. Và cuối cùng, họ đưa ra lời khuyên cho người khác trong cả những lĩnh vực mà họ thiếu kiến thức chuyên môn nên chỉ dẫn có thể sai lầm. Vậy, sau tất cả những việc này thì hậu quả là nhân viên làm việc ít hiệu quả hơn, ít nhiệt tình hơn và giảm nguyện vọng muốn gắn bó với công việc. Bây giờ hãy cùng mình mổ xẻ sâu hơn những nguyên nhân này xem sao nhé!
Văn hóa “Thường trực”: Chúng ta gần như không thể tránh được trạng thái “đang hoạt động”, nhất là khi điện thoại thông minh, các ứng dụng,… hiện diện ở mọi nơi, kết nối chúng ta với mọi người ở bất kỳ nơi nào, bất kỳ lúc nào, những công cụ đó gắn chặt chúng ta với các dự án, email, các vấn đề phát sinh và thời hạn hoàn thành nhiệm vụ. Văn hóa “thường trực” thể hiện ở cách chúng ta quản lý. Với một mong muốn tốc độ cao hơn, nhiều thông tin hơn và quyết định nhanh chóng hơn khắc họa cách chúng ta tương tác với nhân viên. Từ đó hệ quả là nhà quản lý cho rằng họ cần áp dụng nhiều chiến lược quản lý 24/7, từ đó khiến cho không ít người cảm thấy áp lực khi phải đào tạo, hướng dẫn cấp dưới trực tiếp ngày càng nhiều
Nhà quản lý còn nhiều thiếu sót: Các nhà quản lý có xu hướng là thường xuyên đào tạo và phản hồi cho nhân viên, liệu điều này có thật sự tốt? Thường thì việc nhà quản lý thiếu kiến thức chuyên môn,không thể hiểu động cơ của một người, hay là chịu áp lực về thời gian là những trở ngại chính cho việc đào tạo và phản hồi thường xuyên. Điều đó đặt họ vào thế tiến thoái lưỡng nan.
- Những lầm tưởng tai hại trong tư duy:
    +) Nhà quản lý nên dành nhiều thời gian hơn cho hoạt động đào tạo.
    +) Nhà quản lý (luôn luôn) biết nhân viên cần gì.
    +) Nhà quản lý là đối tượng tốt nhất để thực hiện hoạt động đào tạo, phản hồi.
Đến đây mình xin phép thôi “bàn tán” về phương pháp 24/7 và tập trung hơn vào “ngôi sao” của chúng ta, không gì khác đó chính là phương pháp quản lý theo phương pháp NGƯỜI KẾT NỐI, điều gì khiến phương pháp này trở nên đặc biệt, hiệu quả và tăng hiệu quả làm việc của nhân viên lên tới 26%? (Vượt xa 2 phương pháp còn lại là theo kiểu Giáo viên và Người cổ vũ) Cùng mình tìm hiểu nhé!
[Review Sách]

Nhà quản lý kiểu kết nối:

Như mình đã trình bày ở trên, kiểu nhà quản lý giới thiệu nhân viên với người khác trong hoạt động đào tạo và phát triển, tạo ra được không khí làm việc nhóm tích cực trong khi vẫn đưa ra phản hồi trọng tâm cho nhân viên sẽ được được gọi là nhà quản lý kiểu người kết nối. Chữ kết nối ở đây bao gồm 3 kết nối sau:
    +) Kết nối nhân viên: Họ kết nối nhân viên bằng cách xác định nhu cầu phát triển riêng của nhân viên và cá nhân hóa bằng phương pháp đào tạo, phản hồi.
    +) Kết nối nhóm: Họ kết nối nhân viên với đồng nghiệp để phát triển bằng cách tạo ra một môi trường làm việc nhóm ghi nhận và khuyến khích đào tạo đồng cấp.
    +) Kết nối tổ chức: Họ giúp nhân viên học hỏi và kết nối với đúng người, đúng cơ hội trong và ngoài tổ chức để đào tạo và phát triển.
3 Mối kết nối này được đặt trong tổng hòa như sau: Kết nối nhân viên < Kết nối nhóm < Kết nối tổ chức.

Kết nối nhân viên: 3 nguyên tắc

+) Nguyên tắc 1: Đầu tư mạnh tay vào khâu tìm hiểu.
Bước đầu tiên là xây dựng niềm tin của nhân viên với mình. Để xây dựng niềm tin, Người kết nối đặt câu hỏi khuyến khích nhân viên cởi mở về nhu cầu, sở thích và nguyện vọng của chính bản thân họ. Họ cũng không ngừng thể hiện sự hỗ trợ nhân viên cả trong và ngoài công việc hiện tại. Tuy nhiên, chỉ đặt câu hỏi và thể hiện sự ủng hộ thôi thì chưa đủ. Người kết nối biến lời nói thành sự thật. Người kết nối chứng minh niềm tin dành cho nhân viên thông qua hành động, cho dù đó là yêu cầu họ trình bày trước hội đồng; giúp họ giải quyết những công việc tiếp theo; hay cho họ thêm “đất diễn” để dẫn dắt đội nhóm của riêng mình. Mặc dù xây dựng niềm tin nghe có vẻ là ý tưởng đơn giản, nhưng đây là một bước tiên quyết, đặt nền móng cho kết nối với nhân viên.
Bước tiếp theo là đặt câu hỏi trong tình huống cụ thể, đặt câu hỏi khi đào tạo có thể giải phóng tiềm năng của một con người và hé mở những vấn đề cản trở thành công của họ. Những câu hỏi dựa trên tình huống cụ thể sẽ giúp thấu hiểu sâu sắc nhân viên và thách thức cụ thể mà họ đang phải đối mặt. Vậy câu hỏi nào là tốt nhất? Lý tưởng là những câu hỏi này nên làm sáng tỏ được giả định, kích thích sự sáng tạo và tạo ra nhiều triển vọng.
Bước cuối cùng là hãy luyện tập lắng nghe một cách chủ động. Người ta nói kẻ thành công phải là một kẻ biết lắng nghe, câu này quả là không sai. Lắng nghe thì có 2 dạng là lắng nghe thường lệ và lắng nghe 1 cách chủ động, vậy để trở thành 1 người nghe chủ động, ta cần làm như sau: Chỉ lắng nghe -> Lặp lại những điều bạn đã nghe -> Lắng nghe cả những điều không được nói ra -> Tập trung vào từng chi tiết nhỏ ->  Tìm ra điều gì đó để đồng cảm -> Sử dụng toàn bộ cơ thể để lắng nghe. Có thể sẽ không phải theo thứ tự trên nhưng bạn nên có đủ tất cả các bước trên.
+) Nguyên tắc 2: “Đào tạo” con người, không là vấn đề!
    Mặc dù phương pháp Người kết nối “thắng đậm” trong việc tạo ra tác động vượt trội lên nhân viên và đưa đến kết quả tích cực, một yếu tố quan trọng khác chính là cách tiếp cận linh động, phù hợp với nhu cầu của cấp dưới! Linh động từ cách đặt câu hỏi, cách thay đổi hành vi của bản thân cho phù hợp cho tới linh động mức độ sẵn sàng phát triển (Sự thành thạo, học hỏi nhanh, động lực cá nhân) và linh hoạt với khả năng tiếp nhận.
+) Nguyên tắc 3: Tích cực nhưng cũng cần phải cứng rắn.
Các nhà quản lý phải thận trọng đưa lời phản hồi tiêu cực vào hai ý kiến tích cực, hay nói cách khác là thế “bánh mì kẹp thịt”. Chẳng một kẻ nào lại chịu được chê trong thế chê cả, bởi vậy nên hãy khéo léo để chuyển thành chê trong thế khen nhé. Một điều quan trọng nữa là khi khen thì nên khen ở chỗ nhiều người để tạo hiệu quả, khi chê, nếu là những việc nghiêm trọng thì nên tránh chê ở chỗ đông người, được vậy thì còn lý do nào để nhân viên không “bán mạng” cho bạn nữa?

Kết nối đội nhóm:

Kỹ năng làm việc nhóm trong thời đại nay thì có lẽ chẳng cần phải bàn cãi nữa, trong một nhóm thì sẽ luôn có nhiều người trội hơn ở nhiều mặt khác nhau, vậy chẳng phải thật tuyệt vời khi chúng ta có thể trở thành một “bộ não chung”, một “bộ não” phải nói là tuyệt vời nhất, bởi chẳng có 1 trong nhóm có thể thông minh hơn cả nhóm gộp lại được. Hãy nhớ rằng, người giỏi nhất không phải là người làm mọi thứ, vậy nên đừng cố gắng ôm đồm quá nhiều việc vào bản thân nhé!
Về quy tắc kết nối đội nhóm thì cũng có 3 quy tắc như sau:
    1. Dùng động cơ thúc đẩy điều chỉnh môi trường nhóm (Xác định và giám sát động cơ thúc đẩy): Người kết nối tìm hiểu điều gì thu hút các cá nhân và nhóm để có thể hình thành phương pháp quản lý thích hợp và đảm bảo mỗi thành viên trong nhóm đều hướng đến thực hiện mục tiêu chung.
    2. Xác định và nắm bắt các khác biệt cá nhân (Tìm hiểu giá trị của sự hòa nhập, Khuyến khích các xung đột hữu ích): Người kết nối khuyến khích các thành viên trong nhóm chia sẻ quan điểm, nền tảng và kinh nghiệm riêng, từ đó họ sử dụng những khác biệt này để xây dựng niềm tin của nhóm, phát triển những kỹ năng mới và cải thiện hiệu quả.
    3. Chính thức hóa hoạt động chia sẻ kỹ năng giữa các thành viên (Khuyến khích chia sẻ kỹ năng, Giúp nhân viên vượt qua rào cản để chia sẻ): Người kết nối tạo điều kiện thuận lợi cho nhân viên phát triển lẫn nhau bằng cách chính thức hóa hoạt động chia sẻ thông tin, điểm mạnh và nhu cầu trong toàn nhóm.

Nguyên tắc kết nối tổ chức

Sau khi kết nối với nhân viên, kết nối với đội nhóm thì chúng ta cùng đến với kết nối cuối cùng và cũng là kết nối bao quát nhất: Kết nối tổ chức. Nói đến kết nối tổ chức, tác giả muốn ám chỉ những tương tác với một cá nhân khác phù hợp, hoặc một “mảnh ghép hoàn hảo”, để đưa ra chỉ dẫn, lời khuyên hoặc kiến thức cần thiết cho mục đích phát triển kỹ năng. Những kết nối này có thể nằm trong tổ chức, hoặc ở bên ngoài, từ công ty đối tác, khách hàng. Về nguyên tắc thì cũng dựa trên 3 nguyên tắc như sau:
    1. Trở thành người lập bản đồ (Khám phá các kết nối phát triển tường minh (và kết nối ẩn), Mở rộng bản đồ): Nhà quản lý kết nối giúp nhân viên hiểu ra những mối quan hệ phù hợp nhất có thể ở trong hoặc ngoài tổ chức. Điều đó không có nghĩa là họ phải lập sơ đồ tổ chức theo nghĩa đen, mà thay vào đó, họ cần phát hiện và tận dụng những đầu mối quan trọng để biết kỹ năng nào tập trung ở đâu.
    2. Phát triển thói quen khởi động và điều hòa (Thay đổi quy mô phát triển của các huấn luyện viên): Nhà quản lý kết nối không “đem con bỏ chợ”. Thay vào đó, họ đóng vai trò một “huấn luyện viên năng động”, chủ động chuẩn bị cho nhân viên kết nối với người khác và cùng nhân viên cân nhắc về mối liên hệ đó sau khi hình thành.
    3. Làm hình mẫu cho kết nối phù hợp nhất: Trong khi giới thiệu nhân viên với các cá nhân trong và ngoài tổ chức để phát triển, bản thân nhà quản lý cũng đóng vai trò là một kết nối và tạo cơ chế để giúp người khác tìm thấy kết nối phù hợp nhất.

Vậy là sau bài viết của mình ở trên, mình đã giúp các bạn nhận biết mình là kiểu người quản lý nào trong 4 kiểu người quản lí, giúp bạn nhận ra tại sao kiểu nhà quản lý 24/7 lại là một kiểu “thất bại” trong khi kiểu nhà quản lý người kết nối lại đem lại sự “thăng hoa” trong cách quản lý. Kế tiếp đó là “cách để trở thành” một người quản lý kết nối với 3 hạng mục cần kết nối gồm: Kết nối cá nhân, nhóm và tổ chức với tổng cộng 9 quy tắc quan trọng. Hi vọng bài viết này sẽ giúp ích cho các bạn. Xin cảm ơn!

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

NHỮNG ĐIỀU GIÚP TA NHẬN RA Ý NGHĨA CUỘC SỐNG - HÔM NAY (7/6/2020)

Sách Hoàng Gia     16:02    
NHỮNG ĐIỀU GIÚP TA NHẬN RA Ý NGHĨA CUỘC SỐNG - HÔM NAY (7/6/2020)


1 - VIỆC LÀM & VIỆC CHƠI
Làm là chơi điều mình không thích. Chơi là làm điều mình thích. Khi vui - Làm cũng như chơi. Khi buồn - Chơi lại hóa ra làm.
Cho nên, giữa cái gọi là làm và chơi là không có khoảng cách - và chúng có thể hoán chuyển cho nhau. Chẳng phải vậy sao? Tại sao một số người khi làm việc 2 giờ thì thời gian dài như thế kỷ - nhưng khi đi xem phim 2 giờ thì giống như chỉ trải qua có 2 phút.
Vậy nên, chẳng có khoảng cách giữa làm và chơi. Âu cũng là do cách nghĩ của mỗi người! Và cách tốt nhất để bạn có thể làm việc là hãy LÀM NHỮNG ĐIỀU MÌNH THÍCH - hoặc nếu đã chọn việc làm rồi (mà không thể thay đổi được công việc một sớm một chiều) thì hãy THÍCH NHỮNG GÌ MÌNH LÀM - trong một sớm một chiều đó. Và rồi đến một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng: Cuộc đời của mỗi người đi qua việc học - việc làm - thử thách... để mỗi người LỰA CHỌN để sống theo ĐÚNG - MỤC - ĐÍCH mà họ được sinh ra để làm điều đó. Nhưng trước khi trở nên như thế, con người chỉ có thể sống làm sao CÓ Ý NGHĨA, và cách để trở nên ý nghĩa là sống một cuộc đời ý nghĩa cho những cuộc đời khác.
2 – Ý NGHĨA CUỘC SỐNG & CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC
Ý nghĩa cuộc sống là tương lai ta sẽ đến, là ngày mai ta sẽ đạt, là MỤC TIÊU làm ta phấn đấu. Cuộc sống hạnh phúc là hiện tại của ta, là hôm nay ta vui vì điều gì, là ngay lúc này - ngay bây giờ vui với những gì ta CÓ.
Cuộc đời ta có ý nghĩa khi ta sống CÓ Ý NGHĨA cho những cuộc đời khác, giúp người khác đạt mục tiêu của họ, và giúp người khác tăng trưởng. Còn hạnh phúc của đời ta là làm cho người khác HẠNH PHÚC, làm cho người khác hạnh phúc ngay thực tại, và giúp người khác nhận thấy hạnh phúc với những gì họ có.
Ý nghĩa cuộc sống hướng đến CHÂN LÝ - là tương lai - là ngày mai, cuộc sống hạnh phúc là CON ĐƯỜNG - là ngay lúc này - là ngay bây giờ.
Nguồn: Tác giả - Trần Trung Kiên

Review Vợ Nhặt – Tình người giữa khốn cùng cảnh

Lê Xuân Thắng     02:08    

Trong khung cảnh đen trắng ảm đạm của nạn đói năm Ất Dậu 1944 – 1945, “Vợ nhặt” hiện lên như vài nét chấm phá nhợt nhạt mà ấm áp, là hơi ấm của tình người, là khát khao được sống, là hy vọng về một tương lai tốt đẹp nơi lá cờ đỏ của Việt Minh bay phất phới… Tác phẩm là áng văn chương hiện thực mà hết sức nhân đạo của cây bút truyện ngắn vững vàng Kim Lân.

Tác giả chia sẻ:
“Khi viết về nạn đói người ta thường viết về sự khốn cùng và bi thảm. Khi viết về con người năm đói người ta hay nghĩ đến những con người chỉ nghĩ đến cái chết. Tôi muốn viết một truyện ngắn với ý khác. Trong hoàn cảnh khốn cùng, dù cận kề bên cái chết nhưng những con người ấy không nghĩ đến cái chết mà vẫn hướng tới sự sống, vẫn hy vọng, tin tưởng ở tương lai. Họ vẫn muốn sống, sống cho ra con người.”
Ảnh lactuca_indica Vợ Nhặt reviewsachonly
Ảnh: lactuca_indica
“Vợ nhặt” được thai nghén ngay sau Cách mạng tháng Tám bùng nổ nhưng dang dở và thất lạc bản thảo. Khi hòa bình lập lại năm 1954, Kim Lân dựa trên cốt truyện cũ để viết lại tác phẩm này, về sau in trong tập truyện ngắn “Con chó xấu xí” xuất bản năm 1962.

Người làm nên tên truyện, lại không có tên.

Năm 1944 – 1945, Chiến tranh thế giới thứ hai bước vào hồi kết. Ở Việt Nam, phát xít Nhật tìm cách hất cẳng thực dân Pháp, tăng cường kế hoạch xâm chiếm, bóc lột nhân dân ta nhằm phục vụ cho cuộc chiến tranh của chúng.
Ngăn sông cấm chợ, nhổ lúa trồng đay, cưỡng chế thu mua lúa gạo… những chính sách vơ vét, bóc lột vô cùng tàn bạo của phát xít Nhật đã dẫn đến nạn đói trầm trọng, tàn khốc nhất lịch sử Việt Nam, khiến cho hơn 2 triệu đồng bào ta chết đói, và hệ lụy vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay.
Trong cái đói khủng khiếp xảy ra tràn lan khắp nơi, người chết như ngả rạ, người sống vật vờ như những bóng ma, trước cửa nhà kho thóc liên đoàn (một tổ chức chuyên thu mua thóc cho Nhật hồi trước Cách mạng Tháng Tám 1945), hắn và thị gặp nhau.
Hắn – anh cu Tràng ế vợ, nghèo khổ, xấu xí, thô kệch lại có chút dở hơi, làm nghề kéo xe bò thuê và sống với mẹ già gọi là bà cụ Tứ.
Thị – cô gái không tên, không tuổi, không gia đình, không quê quán – một trong những người ngồi vêu trước cửa kho thóc, có lẽ là nhặt hạt rơi vãi, có lẽ là trông chờ một cơ hội việc làm mong manh nào đó.
Lần thứ nhất gặp nhau, Tràng hò một câu chơi cho đỡ nhọc, thị lon ton chạy lại đẩy xe cho hắn, với cái điệu bộ cong cớn, liếc mắt, cười tít, thị nom có vẻ vẫn còn sức sống lắm.
Ảnh tiemsachmattroi Vợ Nhặt reviewsachonly
Ảnh: tiemsachmattroi
Lần thứ hai gặp nhau, thị sầm sập chạy tới, đứng trước mặt hắn mà sưng sỉa bảo hắn điêu. Lần này thị rách quá, áo quần tả tơi như tổ đỉa, gầy sọp hẳn đi. Than ôi! Cái đói, rách, nát hiện hữu trên khuôn mặt lưỡi cày của thị – xám xịt chỉ còn thấy hai con mắt. Tràng mời thị ăn, thị ăn liền một chặp bốn bát bánh đúc, rồi theo hắn về nhà.
Thế là kết duyên kết nợ với nhau.
Vợ nhặt hạt rơi vãi. Tràng nhặt vợ.
Một cuộc hôn nhân kỳ lạ, hiếm có, ngỡ như đùa mà có thể khiến người đọc đau lòng đến rấm rứt.

Hơi ấm của tình người.

Dân gian có câu “bần cùng sinh đạo tặc” nói về những hành vi vượt ngoài lằn ranh đạo đức, pháp luật và có thể cả nhân tính khi con người rơi vào cảnh khốn cùng. May mắn thay, trong xóm ngụ cư theo gió thoảng khét lẹt mùi đốt đống rấm ở những nhà có người chết vì đói, Kim Lân vẫn gửi gắm nhân vật của mình tình người và lòng yêu thương.
Cái đói không chừa nơi nao, cái đói đã tràn đến xóm này tự lúc nào.
Giữa cái thời buổi mà ai ai cũng đói, có lẽ sẽ là ngốc nghếch khi trong nhà còn không đủ ăn lại đi đèo bòng thêm một người. Ấy vậy mà Tràng vẫn mang thị về. Người trong xóm đứng cả trong ngưỡng cửa nhìn ra bàn tán, hình như họ cũng hiểu được đôi phần, biết là khó mà nuôi sống nhau qua cái tao đoạn này, nhưng những điều đáng lo lắng ấy không ngăn nổi niềm yêu thương dâng lên trong lòng họ:
“Những khuôn mặt hốc hác u tối của họ bỗng dưng rạng rỡ hẳn lên. Có cái gì lạ lùng và tươi mát thổi vào cuộc sống đói khát, tăm tối ấy của họ.”
Còn Tràng nghĩ gì khi mang thị về?
“Chặc, kệ!”
Đơn giản là một chữ liều. Tràng hình như quên hết những cảnh sống ê chề, tăm tối hằng ngày, quên cả cái đói khát ghê gớm đang đe dọa, quên cả những tháng ngày trước mặt. Trong lòng hắn chỉ còn tình nghĩa giữa hắn với người đàn bà mà hắn dắt theo. Một cái gì mới mẻ, lạ lắm, chưa từng thấy ở người đàn ông nghèo khổ ấy, nó ôm ấp, mơn man khắp da thịt Tràng, tựa hồ như có bàn tay vuốt nhẹ trên sống lưng. Tràng mơ về một gia đình hạnh phúc, ở đó hắn hoàn thành trách nhiệm của một người con, người chồng, người cha.
Những suy nghĩ không đầu đuôi, không chủ đích, bởi vậy mà chân thực, trần trụi, bộc lộ một tâm hồn đôn hậu, chất phác chứa đựng tấm lòng trong veo veo của con người biết cưu mang, đùm bọc và yêu thương con người.
Hơi ấm tình người ở bà cụ Tứ dường như được nâng lên một tầm cao mới. Đó là sự đấu tranh nội tâm của một người mẹ nghèo thương con. Vừa ai oán. Vừa xót thương. Ai oán cho kiếp bần hàn cơ cực này. Xót thương cho con trai và cả con dâu. Người ta dựng vợ gả chồng cho con lúc trong nhà ăn nên làm nổi. Còn mình thì, không biết chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không?
Thương ôi!
Cũng chính bà lão sống cả một cuộc đời cực khổ dài dằng dặc ấy đã trao yêu thương và gieo vào lòng những con mình niềm tin về cuộc sống, trong bữa cơm cháo nghèo vẫn mong mỏi sự tốt đẹp hơn ở tương lai.
Ảnh minphhh Vợ Nhặt reviewsachonly
Ảnh: minphhh

Niềm khát khao được sống.

Một mối se duyên truyền thống của người Việt Nam thường bao gồm lễ dạm ngõ, lễ ăn hỏi, lễ xin dâu, lễ rước dâu, lễ lại mặt cùng với bao la là những của hồi môn và sính lễ… Vậy cái giá một người vợ của Tràng bằng bốn bát bánh đúc thì có rẻ mạt quá không?
Dường như không ai cảm thấy thị rẻ mạt cả, chỉ thấy thương thị thôi, thương đến tận cùng.
Theo báo Pháp Luật, mục Xưa & Nay, nạn đói năm Ất Dậu đã khơi dậy cả một chuỗi những nỗi thống khổ, như một chứng nhân nước ngoài thuật lại:
“Họ ra đi theo từng gia đình thành một hàng dài vô tận, người già, trẻ em, đàn ông, đàn bà, còng người xuống trước nỗi khổ đau, toàn bộ xương run rẩy, trần truồng, cả những cô gái trẻ ở vào cái tuổi mà thường sự thẹn thuồng không cho phép phơi bày thân thể, thỉnh thoảng dừng lại đề vuốt mắt cho một người thân trong gia đình hoặc để gục xuống và không bao giờ trỗi dậy nữa, hoặc để lột từ người chết một mảnh bao bố rách nát chẳng biết vì sao vẫn còn phủ lên người anh ta.”
Thị có lẽ long đong từ đoàn người ấy rồi trôi dạt về phía kho thóc, gần xóm ngụ cư của Tràng. Trong cái đói, cái rách nát làm người ta không biết giấu da thịt vào đâu, lương thực đối với họ chỉ là lá cây và rêu không tạo ra năng lượng cho cơ thể, thì hành động theo Tràng của thị chỉ là khát khao tột bậc để được tồn tại trên cõi đời này.
Thị vẫn muốn sống, sống cho ra con người.
Thị đánh liều mà theo hắn về nhà. Liều chứ, người lạ mà, ai biết được đó là một gã vũ phu hay một tên buôn người. May cho thị là được gặp Tràng – tuy có xấu trai tí mà thật thà, đôn hậu.
Tình thương yêu không điều kiện của mẹ con Tràng biến thị từ một người đàn bà chao chát chỏng lỏn, trở thành một người con, người vợ hiền dịu, đảm đang. Cuộc đời họ va vào nhau giữa tao đoạn nghèo đói cùng cực, không có gì cả, chỉ có tình người.

Ánh sáng cách mạng mở ra hy vọng về tương lai cho người dân.

Trong bối cảnh nhân dân chịu “một cổ, hai tròng” dưới ách đô hộ của thực dân phát xít, với chính sách vơ vét, một đằng thì bắt trồng đay, một đằng thì bắt đóng thuế, đẩy người Việt Nam vào đường cùng, nhà văn Kim Lân đã để ngọn đèn Việt Minh chiếu rọi ở cuối tuyệt lộ ấy.
“Trên mạn Thái Nguyên, Bắc Giang người ta không chịu đóng thuế nữa đâu. Người ta còn phá cả kho thóc của Nhật, chia cho người đói nữa đấy.”
Giữa bữa cơm chỉ có độc một lùm rau chuối thái rối, một đĩa muối ăn với cháo lõng bõng, cùng nồi cháo cám đắng chát và nghẹn bứ trong cổ… Tin tức của thị mang đến niềm hy vọng cho cả nhà, trong bóng hình đám người đói có phất phới lá cờ đỏ, có rộn ràng hai chữ Việt Minh.
Nỗi trăn trở, tấm lòng nhân đạo và cả một trái tim hướng về cách mạng đã khiến ngòi bút Kim Lân dựng nên một truyện ngắn vào hàng danh tác của văn học Việt Nam.
Ảnh ___mari025 Vợ Nhặt reviewsachonly
Ảnh: ___mari025

Đôi nét về nhà văn Kim Lân.

Kim Lân (1920 – 2007) tên thật là Nguyễn Văn Tài, một bậc tài hoa của làng Chợ Giàu thuộc thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Sinh thời, nhà văn Nguyên Hồng từng nhận xét về người bạn văn của mình:
“Kim Lân là nhà văn một lòng đi về với đất, với người, với thuần hậu nguyên thuỷ của cuộc sống nông thôn.”
Nói không ngoa rằng câu nói trên như lời “truyền thần”, bởi ngòi bút Kim Lân luôn chung thủy với làng quê Việt Nam mảng hiện thực, từ không khí tiêu điều ảm đạm ở nông thôn, đến đời sống lam lũ vất vả của dân nghèo, hay cả những thú vui sinh hoạt văn hóa truyền thống như đánh vật, chọi gà, thả chim…

Kim Lân viết không nhiều, chỉ sáng tác trong giai đoạn 1941 – 1962, nhưng đa số đều là tác phẩm có giá trị lớn. Ngoài viết văn, Kim Lân còn tham gia đóng phim và kịch, gắn bó với những vai diễn ấn tượng để đời: Lão Hạc trong phim “Làng Vũ Đại ngày ấy”, Lý Cựu trong phim “Chị Dậu”, cụ lang Tâm trong phim “Hà Nội 12 ngày đêm” … Và cả vai Đổng Kim Lân trong tuồng “San Hậu” – cũng là nguồn gốc bút danh của nhà văn.

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2020

Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế Học tập và tự do tài chính đi

Lê Xuân Thắng     22:13    
Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế đã đọc qua cuốn sách này 3 năm trước, nhưng đến hôm nay mới cho review. Nếu bạn còn đang là học sinh, bạn đang ngồi trên giảng đường đại học, bạn lo lắng về những kì thi khó nhằn, bạn đang tìm những phương pháp học tập tốt, bạn cần một chút động lực lớn để cải thiện việc học tập tốt hơn và vượt qua khó khăn? Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế chính là quyển sách dành cho bạn!
Thực sự đây là 1 quyển sách tương đối hay được viết ra bởi một doanh nhân thành công, 1 triệu phú bậc nhất của Singapore! Nội dung của quyển sách cho chúng ta mọi thứ để có thể đạt được mục tiêu đề ra với đầy đủ mọi bí quyết học tập hợp lý. Tôi bị ấn tượng bởi câu chuyện của chính bản thân tác giả – Adam Khoo cùng với các câu chuyện mà tác giả sưu tập được. Nội dung kiến thức đáng để đọc mỗi lúc bạn mất động lực và phương hướng trong học tập. Mặc dù bây giờ tôi không còn thích mấy sách self-help kiểu “You can do it“, tôi vẫn đánh giá cao “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế” là cuốn sách hay đáng đọc.
Tôi đánh giá quyển sách 4/5 sao vì ít nhiều nó được soạn bởi một doanh nhân trẻ thành đạt chứ không phải một cây bút trẻ mới viết sách.

Muốn thành tài cần có phương pháp tốt trước đã

Về nội dung: Quyển sách nói cụ thể về chính những trải nghiệm, bài học và kĩ thuật mà tác giả Adam Khoo đã áp dụng, để phát triển thành từ 1 cậu bé lười biếng, tầm thường cho tới 1 học sinh tài năng, một chàng trai năng động. Cuốn sách đã đưa giải pháp hùng hồn nhất cho người trẻ để thoát khỏi những tư duy ngừng của một học sinh dưới quê, để nâng mình lên 1 tầm cao mới, có tính phổ quát và quốc tế hóa hơn nữa.

Mở đầu cuốn sách chia sẻ về tuổi thơ của Adam Khoo khi anh học lớp 6, trước và sau lúc Adam Khoo được cha mình cho đi học khóa học đã khiến cho tác giả thay đổi hoàn toàn cách suy nghĩ của cậu bé về bản thân từ trước đó. Bằng tất cả chí ý, bằng tất cả niềm tin rằng mình cũng tài giỏi như bao người, cậu bé Adam đã áp dụng tất cả những cách học, cách ghi nhớ ưa thích của mình, bứt phá từ học sinh đứng bét lớp để trở thành một trong những học sinh tuyệt vời nhất tại Singapore. Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế kể về những thành tích hợp lý trong công việc, cuộc sống mà Adam Khoo đạt được khi trở thành diễn giả để truyền đạt lại tất cả những gì mà anh đã học được cho thế hệ trẻ.
Phần sau cuốn sách nói về cuộc đời diễn giả Trần Đăng Khoa cũng từ thuở nhỏ tới lúc thành công vươn lên là diễn giả khá nổi tiếng ở Việt Nam, người đầu tiên đem bản dịch “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế” xuất bản tại Việt Nam.
Sách giải mã hết toàn bộ những bí mật về sự thông minh cùng khả năng phi thường của bộ não loài người. Bạn sẽ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, khám phá phương pháp vận hành của não bộ khi ghi nhớ 1 sự kiện nào ấy bằng hàng loạt những ví dụ, tranh vẽ rất sinh động.
Sách sẽ dạy bạn cách ghi nhớ đúng, chính xác với khả năng của bản thân, thậm chí phát huy nó ở mức cao hơn. Sách còn hướng dẫn cách lập kế hoạch học tập một cách logic để đạt được mục tiêu trong những kỳ thi.
Tuy nhiên thực tế áp dụng thì chắc có lẽ sẽ không khả quan là mấy, hàng loạt các bí quyết “siêu việt” như bản đồ tư duy, đọc sách nhanh, nhớ số nhanh, tính nhanh… nhưng mà tôi chả sử dụng được là mấy. Phần vì nó không phù hợp với cách dạy và học ở Việt Nam mình – một nền tảng giáo dục đi sau Singapore rất nhiều, phần vì cũng tại bản thân khá … lười và lầy.
Tuy nhiên điều quan trọng nhất là nó làm cho tư duy của tôi thay đổi theo, và tôi nghĩ điều đó cũng cực kỳ tốt rồi. Khi bạn đọc một cuốn sách mà nó khiến cho bạn thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn dù ít hay nhiều thì đó chính là một cuốn sách nên đọc.
Về hình thức: Cuốn sách mang nhiều hình ảnh cực kỳ sinh động và thậm chí đầy màu sắc, nên vô cùng yêu thích cho giới học sinh. Chắc tác giả đã quá hiểu qua tâm lý các cô cậu học trò không thích đọc sách toàn chữ hoặc chỉ toàn những câu đối thoại, vì thế đã cho minh họa hơi đa dạng và dễ hiểu để cho cuốn sách càng dễ đọc hơn nhiều.
Tuy nhiên, phần cuối của cuốn sách lại quảng cáo cho khóa học của bên TGM, chiếm dụng giấy rất nhiều. Kiểu như tư vấn sau chèn giới thiệu để bán thêm một mặt hàng nào đó tôi khá dị ứng. Hồi đó, tôi cũng từng ao ước được học một khóa học của TGM quá trời luôn, và lúc lên Đại học vẫn muốn trở thành 1 coach, nhưng có vẻ không có duyên phận với công việc đó lắm nên thời sinh viên của tôi trôi qua như kiểu “cưỡi ngựa xem hoa“.
Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế sẽ giúp bạn nắm bắt tốt nhất những giải pháp cho toàn bộ vấn đề, và giúp cho bạn sớm nhận ra cách thức để thành tựu. Tuy nhiên để khiến 1 người tài giỏi thì người đọc bắt buộc đặt quyển sách xuống và thực thi ngay những kế hoạch. Đương nhiên, chẳng hề chỉ chăm chỉ ngày 1, ngày hai mà mỗi người nên thực hiện các phương phá này cách lâu dài, thậm chí cả đời thì mới đạt được những gì mình mong muốn.
Một phát hiện khá thú vị là tôi thấy khá rất nhiều bạn trẻ biết tới cuốn sách này qua phương tiện truyền thông và hiệu ứng đám đông (vì cuốn sách được quảng bá khá mạnh), và thường hoặc là học sinh vô cùng giỏi hoặc siêu … tệ. Cũng có lẻ áp dụng được thì sẽ trở nên giỏi giang hơn, còn không được thì sẽ trở thành tẩu hỏa nhập ma chăng? Nhưng tóm lược một cách khái quát và đầy đủ cho cuốn sách này thì tôi vẫn khuyến khích mấy đứa em mình đọc nó, đọc để mở mang tư duy, mở rộng trí tuệ bởi kiến thức chắc đã bị dừng quá lâu rồi, hãy khai sáng cho tâm hồn mờ tối đi.

9 bước học hiệu quả để đạt kết quả cao nhất mà Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế đề cập:

1. Xác định mục tiêu rõ ràng
2. Lập kế hoạch cụ thể và sắp xếp thời gian phù hợp
3. Hành động kiên định (phải luôn kiên trì bạn nhé, đừng vội vàng bỏ cuộc)
4. Cách đọc để nắm bắt thông tin (hãy nỗ lực tập thói quen đọc nhanh và nắm bắt key word)
5. Ghi chú sơ đồ tư duy: Đây chắc hẳn là phần tôi thích nhất trong cuốn sách này. Tôi đã được học về bí quyết vẽ sơ đồ tư duy trong môn “logic học”. Đây là 1 cách học tập thật sự hiệu quả, tiết kiệm thời gian và giúp ghi nhớ lâu mà ở các trường trung học tại Việt Nam chưa dạy bám sát.
6. Trí nhớ cực kỳ tốt: hãy liên tưởng các mớ kiến thức cần nhớ sang hình ảnh hay câu chuyện mà bạn dễ nhớ nhất
7. Nghệ thuật ứng dụng lý thuyết và thực hành
8. nâng cao tốc cho kỳ thi
9. Đi thi
Nếu bạn có niềm tin mạnh mẽ và biết kiểm soát hành động theo niềm tin đó với sát xuất 99% khả năng được tận dụng, bạn sẽ thành quả.

Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi luôn tâm niệm mình sẽ thực hiện được trước lúc tiến hành làm 1 việc gì đó. Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế, toàn bộ chúng ta đều tài giỏi như nhau nếu chúng ta thật sự cố gắng. Nếu thể quay ngược thời gian, tôi hi vọng có thể đọc được cuốn sách này sớm hơn.

Review sách: Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng

Lê Xuân Thắng     22:06    
Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng – Từ tựa đề sách đến những dòng chữ đầu tiên của trang đầu tiên, tôi đã nhận ra được lời văn rất mạnh mẽ! Đây là một cuốn sách hay mang lại nhiều bài học sâu sắc cho chúng ta. Từng câu chữ của tác giả như 1 mũi tên bắn thẳng vào sự thật.
Cuốn sách giúp tôi vực lại tinh thần những lúc gặp thử thách, khó khăn. Cuốn sách sẽ dẫn đường cho bạn, nhưng điều quan trọng bạn sẽ là người thực hiện thử thách, và tôi thấy cuốn sách này khiến tôi dần trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ.
Tuy rằng cũng có nhiều ý kiến trái chiều và cho rằng: nó chỉ là sáo rỗng, nói thì hay lắm nhưng khó thực hiện hoặc việc mình còn chưa thể giải quyết sao mà người khác có thể. Nhưng theo tôi, người thực hiện sẽ là chính mình và người quyết định chính là bản thân chúng ta, và nó là ý kiến để chúng ta tham thảo thêm trong cách nghĩ và làm.
Và nếu bạn là người yêu thích thể loại sách self-help thì cuốn sách này là một sự lựa chọn không quá tệ.
Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng
Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng

CON NHÀ GIÀU DỰA HƠI BỐ MẸ CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG? THẬT RA, NÓ RẤT CÔNG BẰNG


“Tôi nhận được tin nhắn đầy kích động của một fan hâm mộ như thế này: “Mễ Mông thân mến, tôi muốn hỏi chị một việc. Chị có biết ở đâu bán khẩu AK-47 không? Tôi muốn bắn vỡ sọ thằng bạn cùng phòng của tôi. Chuyện là như thế này, tối hôm qua tôi dẫn bạn gái đi thuê phòng khách sạn. Sau đó tôi gặp bạn cùng phòng của mình…”
Tôi bắt đầu tưởng tượng, thế rồi mấy người họ 3P và vì vậy anh ta mới muốn giết bạn cùng phòng chăng?
Chết tiệt, mọi chuyện lại không phải vậy, buồn cho cái tâm tình hóng hớt đang hừng hực cháy trong lòng tôi.
Fan hâm mộ của tôi kể, giờ anh ta mới biết, khách sạn mà bạn cùng phòng đến thực tập là của nhà cậu ta. Đó chính là quà sinh nhật bố cậu ta tặng. Fan hâm mộ của tôi cảm thấy không thoải mái. Anh ấy đã giữ gìn trinh tiết được 21 năm, tới đêm qua là 22 năm, thế mà vì chuyện đó đã chẳng thể khơi dậy chút ham muốn nào. Anh ấy cảm thấy thế giới thật không công bằng; những đứa có bố mẹ giàu đều đáng ghét.
Kỳ thực, bạn đừng bất bình.
Có cha mẹ giàu rất công bằng.
Vì sao ư? Chúng ta hãy xét từ góc độ lịch sử. Những người thuộc thế hệ chúng ta thường coi việc dựa hơi bố mẹ là chuyện không công bằng. Chúng ta không làm gì sai, tại sao phải làm nền cho đám con nhà giàu như vậy? Có lần tham gia tụ họp, tôi nghe đám con nhà giàu thảo luận chuyện đến Mỹ mua đất, một triệu một cánh đồng rẻ quá, tôi tưởng họ đang nhắc đến cánh đồng trong game Nông trại vui vẻ.
Tôi hiểu tâm trạng khó chịu khi nói chuyện với đám con nhà giàu. Vì sao họ chỉ nỗ lực như chúng ta, nhưng lại có nhiều cơ hội và mối quan hệ hơn?
Tuy nhiên, tôi phải nói thật rằng. Cạnh tranh không bắt đầu từ thế hệ của chúng ta. Nó đã bắt đầu từ thế hệ trước rồi.
Bố người ta chăm chỉ cố gắng hơn bố chúng ta.
Bố người ta quyết đoán hơn bố chúng ta.
Bố người ta dám mạo hiểm hơn bố chúng ta.
Những năm 80, 90 của thế kỉ XX.
Bố chúng ta còn đang ăn cơm nhà nước, hưởng lương hằng tháng.
Bố người ta đã ra ngoài xã hội lập nghiệp, kiên định đến cùng.
Đã nhìn ra sự khác biệt chưa? Sự khác biệt về chất đúng không? Tôi biết, bạn muốn nói là: “Ồ không. Tôi không muốn nghe, tôi không muốn nghe. Chúng ta đều là con nhà nghèo, bạn đừng tùy hứng nữa được không?”
Khi người bạn của tôi mới hơn 2 tuổi, bố cô ấy đã đi Thâm Quyến mở một xưởng may quần áo. Sau đó mẹ cô ấy cũng tới giúp chồng quản lý xưởng may nhỏ kia. Từ đó, trong lòng cô ấy, hình ảnh bố mẹ chỉ là qua những bức ảnh gửi về. Chính xác cũng không hẳn vậy, nhưng mỗi năm cô ấy chỉ được gặp bố mẹ một lần vào dịp năm mới, cảm giác tồn tại ít ỏi như ông già Noel vậy.
Cô ấy lớn lên nhờ sự chăm sóc của bà ngoại. Cô bạn nhỏ này của tôi khá ngốc nghếch, sống với bà ngoại cũng cảm thấy không sao. Sau đó cô ấy đến nhà tôi chơi mới biết một gia đình bình thường nghĩa là con cái ngày nào cũng có thể nhìn thấy bố mẹ. Khi ăn cơm bố mẹ gắp thức ăn cho con. Khi trời lạnh bố mẹ mặc thêm áo ấm cho con. Cô ấy ghi hết những điều nhỏ nhặt đó trong nhật ký, những điều cô ấy chưa bao giờ trải qua.
Cô ấy ầm ĩ muốn đến Thâm Quyến, muốn được gặp bố mẹ. Lần nào bố mẹ cũng nói năm sau sẽ về đón cô ấy.
Mười mấy cái “năm sau” đã qua.
Cô ấy sợ cô đơn, sợ ở một mình, luôn bảo chúng tôi đến nhà ngủ cùng.
Cô ấy sợ trời mưa, vì không có bố mẹ mang ô tới đón.
Cô ấy sợ họp phụ huynh học sinh, vì bà cô ấy nặng tai, mà thầy giáo nói rất khó nghe.
Mãi đến sau này, bố mẹ cô ấy làm ăn buôn bán ổn định, công ty phát triển lớn, thuê thêm giám đốc nghiệp vụ về quản lý, mới đón cô ấy ở cùng. Khi đó cô ấy đã vào đại học rồi. Vì cả tuổi thơ và tuổi thanh xuân đều không ở cùng bố mẹ, tình cảm giữa cô ấy và bố mẹ rất lạnh nhạt.
Dạo trước chúng tôi nói chuyện trên mạng, có tán gẫu về bố mẹ. Tôi than thở mẹ tôi thật quá đáng, tôi mua tặng bà một con chồn, bà cho rằng tôi đang diễn Tuyết sơn phi hồ. Cô ấy bảo, “Thật ngưỡng mộ cậu, quan hệ của cậu với mẹ tốt thật đấy, tớ với bố mẹ không được như thế, tớ chẳng bao giờ đùa giỡn, cũng chẳng bao giờ giận dỗi họ. Đến giờ mỗi khi nói chuyện với bố mẹ, tớ đều dùng từ ngữ lịch sự.”
Bố mẹ cô ấy chỉ hỏi cô ấy có thiếu tiền không? Nếu hết họ sẽ cho thêm. Nửa năm trước cô ấy đến Mỹ sinh con, là một cặp song sinh, bố cô ấy gửi 10 triệu vào tài khoản.
Viết đến đây, tôi muốn nói là, bạn thấy con nhà giàu có tiền, chẳng qua vì bố mẹ họ đã liều mình kiếm tiền, cũng đã hy sinh cả tình thân. Nhưng đang viết đột nhiên tôi lại nghĩ, mối quan hệ chỉ có tiền cũng rất tuyệt. Tôi đang nghĩ gì thế này? Tự vả hai cái mới miễn cưỡng tỉnh táo.
Dù nói thế nào, bọn họ đã rất vất vả phấn đấu cho sự nghiệp của bản thân. Khi làm ăn buôn bán ở Thâm Quyến, bố mẹ cô ấy từng phá sản ba lần, trải qua không ít thăng trầm, thời kỳ nghèo khó nhất họ đã sống dưới chân cầu vượt. Có một năm, vì không kịp quay vòng vốn, bố cô ấy bị hội cho vay nặng lãi thuê người đến đánh, mẹ cô ấy qua một đêm như bạc cả mái đầu.
Trải qua càng nhiều vất vả càng dễ kiếm tiền, sau đó để lại cho con cái, thế có gì là không công bằng? Phải nói là rất công bằng ấy chứ. Bố mẹ chúng ta sống ổn định an nhàn, bố mẹ họ chấp nhận mạo hiểm kiếm tiền. Giờ chúng ta muốn họ giống như mình, vậy mới gọi là không công bằng.
Chúng ta thấy phản cảm, ghét bỏ đám con nhà giàu dựa hơi bố mẹ do chênh lệch giàu nghèo? Không phải như vậy. Điều thật sự khiến chúng ta khó chịu chính là vì sao mình không phải con nhà giàu? Có ai không muốn trở thành Vương Tư Thông chứ?
Chúng ta không ghen tức vì sự bất công, mà bất mãn bản thân không được xếp vào danh sách những kẻ hưởng lợi kia. Nếu nhà nước quy định bắt đầu từ hôm nay, toàn dân phải nịnh nọt bạn vô điều kiện, quy định này có công bằng không?
Không công bằng.
Bạn có thích không?
Chính vì sự giàu sang có thể cha truyền con nối, thậm chí cơ hội, mối quan hệ cũng có thể cha truyền con nối, chúng ta mới có cơ hội trở thành “đại gia” để lại phúc đức cho đời sau. Chúng ta không phải con nhà giàu, nhưng con cái chúng ta vẫn có cơ hội trở thành con nhà giàu.
Một người bạn của tôi gia cảnh nghèo khó, phải dựa vào khoản trợ cấp cho vay mới học hết đại học. Khi đó ở trường anh ấy nổi tiếng với thành tích cực cao, nghỉ hè nghỉ đông đều không về nhà, tỉnh giấc là lao vào học. Vừa ăn cơm, đi đường vừa ôn bài đã là gì, đi vệ sinh cũng học từ mới. Cuối cùng anh ấy đã nhận được suất học bổng toàn phần của một trường nổi tiếng ở Mỹ, chuyên ngành kinh tế. Về nước anh ấy gia nhập một ngân hàng đầu tư, vừa thức giấc đã lao vào làm việc. Vợ chồng anh ấy khó khăn lắm mới sắp xếp được một kỳ nghỉ ở đảo Maldives, nhưng trong khi người khác cả ngày tắm biển ăn chơi, anh ấy ngồi trên bãi cát, mở máy tính họp trực tuyến. Hiện giờ con anh ấy đang theo học ở một ngôi trường quý tộc, học phí mỗi năm 300 nghìn tệ, anh ấy nộp một đống tiền cũng không thèm chớp mắt. Anh ấy là con nhà nghèo, nhưng con anh ấy lại là con nhà giàu.
Thay vì oán trách quy tắc ngầm của xã hội, không bằng tự khiến bản thân trở nên mạnh mẽ, thích ứng với mọi quy tắc, thậm chí có năng lực thay đổi những quy tắc đó. Trên thực tế, có rất nhiều việc ngoài mặt xấu xí, nhưng chúng ta vẫn phải ngầm thừa nhận những giá trị tốt đẹp của nó.
Ít ra thế giới này còn chấp nhận sự nỗ lực. Chỉ cần nỗ lực, chúng ta có thể cải thiện cuộc sống của chính mình và của cả thế hệ sau.
Bạn không phải Vương Tư Thông, nhưng có thể trở thành Jack Ma. Đừng để con bạn thua ngay từ vạch xuất phát, câu này quá cũ rồi, nhưng bạn có biết đâu là vạch xuất phát không?
Bạn chính là xuất phát điểm của con bạn.
Nếu bạn căm ghét những kẻ giàu có, thay vì so bì bất mãn, chi bằng hãy cố gắng một chút, trở thành người giàu có khiến người ta ganh ghét.” => Trích sách “Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng” – Tác giả Mễ Mông
Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng
Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng – Trích dẫn
Đây chỉ là một bài viết nho được trích trong cuốn sách cực hay mà tôi đã đọc gần đây. Một cuốn sách mà bạn có thể “Shock” sau khi đọc xong bởi giọng văn của tác giả: vừa chân thực, hài hước lại đầy chua ngoa.
Một cuốn sách sẽ khiến bạn thốt lên: Cái quái gì thế này, tác giả đang mắng tôi đúng không?. Ấy thế nhưng bạn vẫn phải đọc cho bằng hết vì những gì tác giả nói đều rất đúng mà có thể sau khi đọc xong cuốn sách này bạn mới nhận ra.
Sống Thực Tế Giữa Đời Thực Dụng là một cuốn sách hay nên đọc và quá bổ ích. Giá như tôi đã đọc được quyển sách này khi tôi 20 tuổi thì chắc hẳn tôi đã có một cuộc sống tốt đẹp hơn (mặc dù tôi đã và vẫn luôn hài lòng với những gì mình đang có ở thời điểm hiện tại).
Tôi đã có thể bớt “ngây thơ”, “hồn nhiên” hơn, tôi đã có thể có 1 sự nghiệp trong tay, tôi đã có thể là “chính mình”.
Tuy nhiên đọc sách không bao giờ là quá muộn, quyển sách là kim chỉ nam cho tôi tiếp tục làm giàu giá trị cho bản thân mình và giúp tôi đồng hành cùng những người thân xung quanh tôi, cùng tôi trưởng thành hơn trong sự trân trọng các giá trị nhân văn cuộc sống của bản thân.

Tôi cho đây là cuốn sách hay nhất trong những cuốn sách hay trong năm 2019 này tôi đã đọc.

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2020

Review sách Khéo Ăn Khéo Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ - Trác Nhã

Lê Xuân Thắng     19:53    

Trong cuộc sống, luôn có những lúc bản thân không ngừng suy nghĩ. Suy nghĩ về cuộc sống xung quanh, ngành nghề, sở thích,… Và cả các kỹ năng của bản thân đang đạt ở điểm nào? Làm thế nào để có thể nâng cao giá trị của mình, cũng như tìm kiếm phương pháp phù hợp cho việc “tồn tại” trong mấy chục năm đời người?

Có một điểm thú vị, những người suy nghĩ về vấn đề đó hầu như là những người hướng nội, hay đơn giản hơn là những người thiếu một vài kỹ năng, trong đó có kỹ năng cực kì quan trọng, kỹ năng “giao tiếp”.
“Tại sao ông ấy/bà ấy nói chuyện tốt vậy nhỉ? Ngưỡng mộ ghê, nhưng mà mình sợ quá, chắc không làm được đâu.” Vân vân mây mây, muôn vàn sự sợ hãi khi đa số hiện nay, nhiều người không thể nâng cao được cách giao tiếp từ sinh hoạt hằng ngày, xin việc làm, đến hợp tác, tìm hiểu về các mối quan hệ, thể hiện trình độ ăn nói trước đám đông,…
Từ đây, một Thạc sĩ Tâm lý học trường Đại học Sư Phạm Bắc Kinh đã mang đến cuốn sách với tựa đề đánh giá cực kì cao kỹ năng ăn nói: “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” – Trác Nhã. Cuốn sách giải quyết vấn đề và đưa ra các phương pháp, dẫn chứng để hướng dẫn người đọc trở thành người khéo ăn nói, cải thiện mức độ của các mối quan hệ, kỹ năng thuyết trình trước đám đông, tự tin chia sẻ.
Review sách Khéo Ăn Khéo Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ

Cuốn sách mang nhiều hương vị, thực tiễn và đáng để đọc một lần trong đời

Là nhà Tâm lý học, Trác Nhã xây dựng và viết “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” một cách thông minh. Sách được chia ra thành hai phần và nhiều chương, dù vậy, vẫn rất đầy đủ, rõ ràng, phân tích nhiều khả năng xảy ra trong cuộc sống hàng ngày. Đặc biệt, phần I – Dám nói chuyện đảm bảo thu hút trong quá trình người đọc tìm hiểu hoặc phân vân có nên tiếp tục hay không; bất kỳ lứa tuổi nào cũng sẽ nhận ra việc bản thân thiếu sót phần nào và ngạc nhiên, nó hiển nhiên đúng, nhưng chưa biết cách áp dụng sao cho tối ưu hóa nhất.
Review sách Khéo Ăn Khéo Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ
Dám nói chuyện – Ba chữ nghe ngắn gọn, nhưng lại cực kì khó. Khó ở đây không phải về mức độ được phân chia: “Dễ – trung bình – khó” như toán hay các môn học hoặc lĩnh vực, mà là về con người. Nôm na, sợ hãi và ngại ngùng là lí do chính.
Điều này thường xuyên thấy ở nhiều kiểu người:
Những người ngại giao tiếp (giới trẻ phần nhiều), buộc mình vào căn phòng, không tiếp xúc, khi đó ngôn từ sẽ bị hạn chế nhiều với thế giới xung quanh.
Kiểu người suy nghĩ tiêu cực, những ý niệm tiêu cực ngay chính về bản thân làm họ trở nên thua thiệt, mất khả năng cạnh tranh trong sinh hoạt hàng ngày, công việc, quan hệ.
Kiểu người chênh lệch học vấn, nghề nghiệp. Kiểu người này bao gồm luôn hai dạng trên (Người chênh lệch học vấn vướng phải việc ngại giao tiếp và suy nghĩ tiêu cực), điều đó càng làm sự phân chia rõ rệt ở thế giới. Thực tế hơn, họ luôn bị chèn ép bởi ý thức mình ở dưới, mà ở dưới không đủ kiến thức và trình độ nói cùng giai cấp khác, cực kì tai hại.
Tổng hợp ở trên, chúng ta bắt đầu nhận ra thêm lý do, được xem hẳn thành căn bệnh: “Bệnh lười”. Không phải ai sinh ra đều là thiên tài, cũng không phải tự dưng mà thành công lại đến, bất kì lĩnh vực nào cũng đều như vậy, ăn nói cũng không ngoại lệ. Điểm qua một vài ví dụ trong “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” đề cập để biết tầm ảnh hưởng của ngôn ngữ là đáng có đến thế nào?
Abraham Lincoln – Một người mắc tật nói lắp trước khi đi vào quá trình tự rèn luyện cùng tích lũy kinh nghiệm, học tập để rồi trở thành một luật sư, nhà hùng biện, chính trị gia cực kì xuất sắc, tiếp bước đến lúc trở thành một Tổng thống vĩ đại của nước Mỹ.
Hillary Cliton là một ví dụ khác, năm 13 tuổi được xem diễn thuyết, từ đó bà luôn tích cực, thay đổi mình với cuộc sống năng động. Sau nhiều năm, Hillary trở thành một nghị sĩ Quốc hội, giúp chồng mình đắc cử Tổng thống hai lần, bản thân cũng trở thành ngoại trưởng Mỹ.
Dù rằng, chắc chắn không phải tất cả mọi người đều có thể nói thực sự lưu loát, khiến ai cũng ngưỡng mộ, tâm lý vẫn ảnh hưởng phần nhiều nhưng, “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” giúp ta có những phương pháp tác động tâm lý hạn chế vấn đề ‘gượng gạo’, lo lắng khi buộc nói chuyện trước đám đông, thuyết trình, cải thiện để bản thân tự tin hơn, từ đó qua các chuyên mục khiến chúng ta trở nên bớt áp lực trong giao tiếp.
Review sách Khéo Ăn Khéo Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ

Hoàn cảnh, vị trí, đối tượng ảnh hưởng đến giao tiếp như thế nào?

Không phải đơn thuần học kỹ năng giao tiếp, ăn nói chỉ để áp dụng vào một hoàn cảnh duy nhất, một lĩnh vực cụ thể, con người duy nhất, mà tùy thuộc vào nhiều yếu tố ảnh hưởng, linh hoạt xử lý, phản ứng lại thông minh bằng lời nói mới là yêu cầu của giao tiếp.
Cuộc sống thường nhật, gặp gỡ người lạ, bạn bè, biết cách nói chuyện sẽ làm mối quan hệ trở nên dễ dàng hơn, được bôi trơn và cải thiện cảm xúc với nhau, đỡ hơn chỉ chào đơn giản “Hi”. Hoặc, khi phỏng vấn xin việc, nói chuyện với cấp trên, bàn luận cấp dưới, giao tiếp công sở, bán hàng, tư vấn khách hàng, diễn thuyết, cởi mở trong tiệc tùng để tránh lạc lõng,… Nhiều và rất nhiều, được trình bày rõ ràng bởi tác giả Trác Nhã, với 3 phần lớn và 20 chương nhỏ mạch lạc, xuyên suốt.
“Sự uyên bác của một người không nằm ở chỗ người đó biết về mọi việc mà là ở chỗ người đó nhìn nhận và lí giải sự việc như thế nào?”
Một câu chữ mang tầm nhìn xa, rộng lớn, đánh vào góc nhìn sâu của con người, ý thức lên được mình cần gì và làm gì.

Cách xử lý khi gặp phải những tình huống “khó xử” như thế nào?

Nghiêng về cuối sách tuy nhiên, phần này lại chưa được cụ thể lắm. Những tình huống khó xử ngày càng nhiều và dày đặc, tiếp nữa là mức độ của nó được nâng lên, nâng lên được hiểu như suy luận và ý nghĩ của con người mở rộng, hành vi cũng như hoàn cảnh đẩy đưa liên tục nên dù là người giỏi giang đến mấy cũng chưa thể giúp chi tiết đến hoàn hảo.
Tình huống khó xử luôn thật sự rắc rối, buộc ta phải biến đổi liên tục, tư duy không ngừng nghỉ để thích ứng được việc giải quyết ‘mớ hỗn độn’ xảy đến. Bên cạnh đó, nghệ thuật thuyết phục, xin lỗi khi có sơ suất, phạm sai lầm cũng được nhắc đến và giải quyết tương đối ổn định.

Lời kết bài

Ngôn từ đơn giản, nhiều ví dụ, thực tế, “Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ” mang lại hiệu quả nâng cao kỹ năng giao tiếp của bản thân trong rất nhiều vấn đề cuộc sống. Hi vọng bạn đọc tìm được phương pháp đọc và tự mình trải nghiệm qua các tình huống như sách đề cập để tự mình bản lĩnh, ý thức được việc học tập giao tiếp như thế nào.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020

Review sách: “Đời ngắn đừng ngủ dài”

Lê Xuân Thắng     20:57    

Tuổi trẻ đôi lần vấp ngã, rất nhiều lần bản thân bị mất phương hướng, tương lai mịt mù, bắt đầu buông xuôi và không còn nỗ lực. Khi đó, ta chỉ muốn trốn ở đâu đó để giấu mình đi và không phải đối diện thực tại. Vậy thì Robin Sharma cùng với “Đời ngắn đừng ngủ dài” sẽ kéo bạn ra khỏi vũng lầy đó.

Giới thiệu đôi nét về cuốn sách “Đời ngắn đừng ngủ dài”

 

“Đời ngắn đừng ngủ dài” là tác phẩm của nhà văn Robin Sharma – Tác giả của rất nhiều cuốn sách nổi tiếng như “The Monk Who Sold His Ferrari”; “The Leader Who Had No Title”,… Ông chính là một trong những chuyên gia hàng đầu của thế giới về đào tạo lãnh đạo và phát triển bản thân. Có lẽ vì lẽ đó nên ông đã cho xuất bản cuốn sách “Đời ngắn đừng ngủ dài” để đánh thức tiềm năng trong mỗi con người.
Cuốn sách được đông đảo độc giả đón nhận và yêu thích
Bằng những ngôn từ ngắn gọn, xúc tích đầy chân thành và mộc mạc Robin Sharma đã lôi cuốn người đọc vào dòng cảm xúc đầy trải nghiệm và suy ngẫm. Ông đã cuốn người đọc theo dòng tâm sự, mang đến một cảm giác vừa chân thành vừa sâu lắng.

“Đời ngắn đừng ngủ dài” viết về những nội dung gì?

Robin đã từng nói:“Mọi lựa chọn đều giá trị. Mọi bước đi đều quan trọng. Cuộc sống vẫn diễn ra theo cách của nó, không phải theo cách của ta. Hãy kiên nhẫn. Tin tưởng. Hãy giống như người thợ cắt đá, đều đặn từng nhịp, ngày qua ngày. Cuối cùng, một nhát cắt duy nhất sẽ phá vỡ tảng đá và lộ ra viên kim cương. Người tràn đầy nhiệt huyết và tận tâm với việc mình làm không bao giờ bị chối bỏ. Sự thật là thế.”
Một món quà ý nghĩa cho bản thân
Và “Đời ngắn đừng ngủ dài” bao gồm 101 câu chuyện đầy ý nghĩa, ngắn gọn và cụ thể như đúng phong cách sống của tác giả. Mỗi một mẩu chuyện là một tình huống  mà chính tác giả đã trải qua và được đúc kết lại thành một thông điệp nhỏ gửi tới người đọc. Những câu chuyện của ông với nội dung vô cùng phong phú nhưng rồi lại chỉ xoay quanh 3 vấn đề chính được coi là trụ cột của cuộc sống nhưng đôi khi ta lại quên mất nó, chính là: Gia đình – Sức khỏe – Giá trị bản thân.

Gia đình

Tác giả luôn đặt niềm tin vào Gia đình, đó chính là điều mà thượng đế ban tặng cho mỗi chúng ta, chỉ có ở nơi đó ta mới luôn bé bỏng và được vỗ về. Nhưng phải chăng cuộc sống xô bồ ngoài kia đã cuốn ta theo, làm ta quên đi những người thân ở bên cạnh ta, quên đi những giây phút khi ở bên họ.
Trong những mẩu chuyện, Robin đã kể lại những phút giây khi ở bên cạnh con trai mình. Thay vì vỗ ngực dương oai khi là một nhà lãnh đạo giỏi thì ông lại hãnh diện khi dành thời gian để bên cạnh và đồng hành cùng con trai của mình.
Đối với ông, một nhà lãnh đạo giỏi là người có thể lãnh đạo được chính gia đình của mình. Gia đình chính là một “Tổ chức” luôn cần ta quan tâm, đồng hành, yêu thương và che chở.

Sức khỏe

Khi trẻ lúc nào ta cũng nói “Còn trẻ, còn khỏe thì ta cứ đi” nhưng mà hiếm ai trân trọng nó, chỉ có khi mất nó đi rồi ta mới thấy sức khỏe quý giá đến nhường nào. Tuy Robin Sharma không chỉ ra cụ thể nhưng ông không ngừng đề cập tới những lời khuyên để bảo vệ sức khỏe xuyên suốt cuốn sách. Chúng ta luôn ngỡ sức khỏe là tài sản hiển nhiên có mà quên mất rằng, nếu không chăm sóc và giữ gìn thì mọi thứ đều có thể biến mất.
Hãy bắt đầu từ thói quen tập thể dục hàng ngày
Thay vì nằm dài trên giường vào mỗi buổi sáng thì ta hãy tự rèn luyện thói quen tập thể dục như một công việc hàng ngày. Một nhà lãnh đạo giỏi chỉ đơn giản là một người biết bình quân giữa những công việc, có thể đặt chúng cân bằng trên chiếc cân thời gian.

Giá trị bản thân

Giá trị bản thân là nội dung được Robin Sharma chú trọng nhiều nhất và cũng là thành tố quan trọng nhất trong việc định hướng một con người. Như tác giả đã nói, mỗi chúng ta là một nhãn hiệu, cho dù ta có nghĩ gì đi nữa thì khi người khác nghe tên chúng ta, họ sẽ liên tưởng ngay đến một điều gì đó. Vậy bạn muốn mình là một nhãn hiệu tốt hay xấu, điều đó còn phụ thuộc vào cách bạn nâng cao giá trị bản thân mình như thế nào?

Thông điệp cuốn sách “Đời ngắn đừng ngủ dài”

Cuốn sách  “Đời ngắn đừng ngủ dài” – đánh thức tiềm năng trong mỗi con người
Cuốn sách “Đời ngắn đừng ngủ dài” với ngôn từ mộc mạc nhưng đầy triết lý sâu sắc. Dù chỉ là những mẩu chuyện nhỏ nhưng nó có một nguồn động lực truyền cảm hứng cho giới trẻ. Tác giả giúp ta nhận ra một điều mỗi người chúng ta chỉ có 1 cuộc sống, hãy sống hết mình, hãy dấn thân, đừng để bị chi phối bởi những tác động bên ngoài, những thói quen xấu. “Đời ngắn, đừng ngủ dài” vì khi chết đi, bạn có vô khối thời gian để ngủ. Và “Hãy trở thành nhà máy sản xuất ý tưởng. Tất nhiên cũng cần cam kết hết lòng để thổi sức sống vào ý tưởng đó qua việc thực hiện”.

Robin qua những câu chuyện của mình cùng với những bài học đã giúp nhiều bạn trẻ có thêm nhiều động lực để bước tiếp trên con đường mình đang đi. Hãy biết ơn, hãy tha thứ, hãy chấp nhận, hãy đổi mới, hãy học tập… và hãy lắng nghe trái tim mình, làm chủ bản thân, sống cuộc đời của riêng mình bạn nhé!

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2020

Review Sách Hiệu ứng chim mồi (1&2) - Hạo nhiên vs Quốc Khánh

Lê Xuân Thắng     20:02    

Kết quả hình ảnh cho hiệu ứng chim mồiKết quả hình ảnh cho hiệu ứng chim mồi
Một quyển sách dạng đọc "giùm" giữa cuộc sống bận rộn hiện tại; cần một người tóm tắt lại để cho người đọc nắm các hiểu ứng mà con người thường mắc phải thay vì phải đọc từng quyển - từng công trình nghiên cứu của các tác giả nước ngoài. 
Nó đọc một lèo hai quyển 1 & 2. Tất cả là có 33 hiệu ứng được cả hai - Quốc Khánh vs Hạo Nhiên tập hợp lại, diễn giải cho dễ hiểu hơn một cách ngắn gọn nhất và gợi ý áp dụng vào kinh doanh ra sao.
Đó hoàn toàn là việc đọc - tóm tắt - diễn giải cho dễ hiểu hơn cùng các gợi ý để ứng dụng trong kinh doanh sau khi đọc hết hai quyển sách. Nó hơi thất vọng khi nghĩ rằng sẽ đọc được một công trình nghiên cứu về kinh tế của người Việt với tên gọi là "hiệu ứng chim mồi" : " Chúng tôi viết sách này kh6ng nhằm biến bạn thành giáo sư, mà nhằm kích thích sự hứng thú của bạn với tâm lý học, một ngành khoa học có quá nhiều ứng dụng vào kinh doanh"

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2020

Review sách hay "Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu"

Lê Xuân Thắng     21:02    

Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu là một tác phẩm best seller năm 2018 của nhà văn Rosie Nguyễn. Cuốn sách tựa như một cuốn self help viết về những trải nghiệm của nhà văn đối với vấn đề công việc, cuộc sống, hoài bão, ước mơ…
Từ những kinh nghiệm đã tích tũy của mình, nhà văn đã đưa ra rất nhiều lời khuyên cho những bạn trẻ tuổi 20, chập chững bước vào đời.

CÁC VẤN ĐỀ ĐƯỢC CHIA SẼ TRONG SÁCH KHÔNG MỚI NHƯNG PHÙ HỢP VỚI LỐI SỐNG NGƯỜI ViỆT NAM

Các vấn đề được nêu ra trong cuốn sách đã xuất hiện nhiều trong những cuốn sách self help của tác giả người nước ngoài. Tuy nhiên cuốn sách này vẫn có được đặc trưng riêng khiến mọi người chú ý là vì từng mỗi vẫn đề tác giả đã đưa ra được những lời khuyên cụ thể và chi tiết để người đọc có thể áp dụng được ngay. Những lời khuyên mà cô đưa ra rất phù hợp với hoàn cảnh sống của độc giả Việt Nam.

CÓ CHÚ TRỌNG ĐỀ CẬP ĐẾN VẤN ĐỀ ĐỌC SÁCH CỦA GIỚI TRẺ

Bản thân tác giả là người rất thích đọc sách. Vì đọc nhiều sách nên tác giả đã tích lũy rất nhiều vốn tri thức cho mình. Tác giả thường hay trích dẫn các đoạn văn hay, các câu chuyện hay ví dụ minh họa từ những cuốn sách nổi tiếng khác để làm phong phú, cũng cố vững chắc cho luận điểm của mình đối với người đọc. Vì vậy thông qua cuốn sách này, bạn có thể có cơ hội biết thêm nhiều cuốn sách hay khác.
Bên cạnh chia sẽ các đoạn văn, trích dẫn hay thì tác giả cũng có chia sẽ về kĩ năng đọc sách, lợi ích đọc sách, khuyên các bạn trẻ nên đọc sách mỗi ngày, thay vì việc đọc lướt lấy số lượng như  trước đây vẫn làm, từ giờ mình sẽ chú ý đọc kỹ hơn để hiểu sâu nội dung, cố gắng tóm lược, ghi chép lại các ý hay của từng cuốn sách sau khi đọc để nhớ lâu và có thể dễ dàng xem lại đi cần.
Nếu bạn đang cảm thấy khó khăn trong việc đọc sách hàng ngày, cách đọc sách có hiệu quả thì nên đọc cuốn sách này. Chắc chắn nó sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho bạn.

HỌC CÁCH HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH

Theo quan niệm tác giả, học thông qua trường lớp thôi chưa đủ nên nó vẫn chưa thể quyết định được sự thành công hay thất bại của bạn. Ngoài học trên trường bạn nên học thêm thông qua nhiều phương tiện khách như sách, tivi, radio, làm thêm, đi du lịch… Bạn nên thiết lập sự chủ động cho mình là học mọi lúc mọi nơi, mọi thứ xung quanh ta.
Đây là điều luôn luôn đúng mà chúng ta thường hay không quan tâm hoặc bỏ qua. Chúng ta chỉ luôn nghĩ rằng học hành trên lớp thôi là đủ rồi. Tuy nhiên, các bạn nên nhớ rằng trường lớp chỉ dạy chúng ta những kiến thức xã hội, ngoài kiến thức ra thì còn nhiều điều mà chúng ta cần phải học nữa là cách đối nhân xử thế, kĩ năng cần có thời nay…
Đây là những điều mà bạn sẽ không được dạy trên trường, chỉ có trải nghiệm thực tế và chịu quan sát xung quanh thì bạn mới có thể sở hữu được nó. Đây được xem là kiến thức vô giá nhất trong cuốn sách này bởi sẽ không ai nói cho bạn biết điều này ngay cả trên trường, gia đình và bạn bè ngoài cuốn sách này.

SỐNG ĐÚNG VỚI TIỀM NĂNG CỦA MÌNH

Sẽ không ai khuyên bạn sống đúng với tiềm năng của mình ngoài cuốn sách này. Đối với điều này, tác giả khuyên rằng:
Hầu hết mọi người đều đang sống dưới khả năng của mình. Tại sao lại như vậy? Mỗi người đều có những tiềm năng khác nhau. Mỗi người đều có những thế mạnh khác nhau. Nhưng tại sao hầu hết mọi người đều không sống đúng với tiềm năng của mình?
Có thể là vì đa phần chúng ta đều lười, đều không sử dụng hiệu quả quỹ thời gian của mình.
Có thể là vì nhiều người trong chúng ta chưa nhận thức được sức mạnh của thói quen, chúng ta muốn thay đổi nhưng chưa có đủ động lực để vượt qua được sức ì, sự trì níu của những thói quen xấu.
Hoặc cũng có thể là vì, sau những lần thất bại trong cuộc sống, sau những va vấp của tuổi trẻ, từ bao giờ chúng ta đã tự thuyết phục bản thân rằng mình là một người bình thường, mình không có gì đặc biệt, rằng hãy thôi mơ mộng viễn vông, hãy chấp nhận sống một cuộc đời bình thường, có những công việc bình thường. Và rồi chúng ta chết đi, trên tấm bia mộ ghi: “Đây là nơi yên nghỉ của một người hoàn toàn bình thường.
Bạn thân mến, nếu bạn đã có lúc nào đó nghĩ rằng mình là người đặc biệt, rằng mình khác thường, thì đừng dập tắt ý nghĩ đó. Hãy tin vào lời thì thầm bên trong mình, hãy trân trọng sự khác biệt, nuôi dưỡng niềm tin vào bản thân mình. Âm thầm rèn luyện, tìm kiếm đam mê, và theo đuổi con đường của riêng mình. Rồi một lúc nào đó, bạn sẽ thấy mình đang sống đúng như cách mà bạn từng mơ ước.
Đây cũng là một lời khuyên hay và vô giá bởi hầu hết mọi người cũng xem thường nó, ai cũng chỉ nói lướt qua nó mà không biết việc cần khuyên cho thế hệ tương lai biết việc sống đúng với tiềm năng của mình quan trọng như thế nào?
Đây là một tác phẩm rất hay và sẽ rất cần thiết đối với các bạn trẻ. Đặc biệt là lứa tuổi đôi mươi đang còn lông mung với cuộc đời. Cuốn sách sẽ như kim chỉ nang giúp bạn có động lực, thêm niềm tin trong mọi thứ mà bạn muốn làm không còn lo sợ bị lập dị, cá biệt, mất phương hướng nữa.
Bên cạnh đó, cuốn sách sẽ đưa đến cho bạn những cái nhìn đa chiều để bạn có thể đánh giá mọi thứ xung quanh mình một cách khách quan hơn.

ĐỌC NHIỀU

BÀI VIẾT

Subscribe to Newsletter

We'll never share your Email address.